Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010
Nợ!
Không biết người ta sao chứ tôi thì rất sợ, sợ mắc / mang nợ.
Có những món nợ trả được bằng tiền, có cái không thể dùng tiền để trả thay. Có món làm ta trở thành kẻ ... hèn...
Anh biết một ngày trong những ngày cuối tháng 8 tôi đã bị mất ngủ vì lo kinh tế, nếu không có thêm thu nhập thì ắt tôi phải cắt xén mọi thứ, không thể rủng rỉnh chia sẻ đây kia, phải để dành cho bản thân tí chút. Anh muốn giúp tôi không phải lo vật chất, bằng cách hàng tháng ... chỉ cần tôi siêng năng cầu nguyện. Từ chối ngay tức khắc. Chớ dại mà đeo gông vào cổ mình.
Nói lo thì lo thật đó, bởi bản tính lo xa mà. Nhưng đâu có đến nỗi chết đói đâu mà lo quá lo nè.
Tại đang nói chuyện kinh tế, nói con người bị cuốn theo dòng xoay cuộc đời, lao vào kiếm tiền quên tất cả gia đình, tình thân, tình người, v.v.v.v. với bài PA của Chúa; ai cũng nói còn trẻ lo kiếm tiền làm giàu, đang có nhiều cơ hội kiếm tiền sao lại bỏ qua. Đến khi già thì rồi sẽ nghĩ đến Chúa, đến người xung quanh, sẽ đi nhà thờ, sẽ tham gia thiện nguyện cũng chưa muộn... Và rồi Cha già nói: Người thời nay dùng từ "hên", "xui". Nếu đang mạnh khỏe lo kiếm tiền mà bị Chúa "khều" về thì coi như mình "xui". Còn nếu đến già Chúa mới "khều" như quy luật sinh - lão - bệnh - tử thì "hên" bởi đã có một khoảng thời gian nghĩ đến Chúa....
Tôi kể chuyện 1 ngày trong tháng đã bị mất ngủ vì mê ... tiền.
Siêng năng kinh sách cầu nguyện thì ... có, bởi lây từ anh. (hihi) Nhưng cái trí lãng đãng nên cầu những gì mình cần, kinh sách lễ lạy là đối phó, sợ bị sa hỏa ngục.
Anh ở xứ tự do 30 năm, hơn 10 năm quay về với Chúa, giữ lề luật Chúa, siêng năng cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, chầu Chúa mỗi 3 tối cuối tuần, đi lễ thứ 7 thay cho chủ nhật, siêng năng xưng tội lãnh bí tích Hòa giải, làm việc bác ái chia sẻ tiền bạc với nơi cần, tham gia xuống đường cầu nguyện ở trung tâm phá thai nơi anh sống để kêu gọi đừng phá thai, mỗi mùa Phục Sinh đến, .... Anh đi lễ chăm chú sốt sắng, không quay ngang ngó ngược, không nói chuyện, .v.v. Tôi đi lễ với anh thấy lòng an vui. :-)
Một người "bạn" như thế, ảnh hưởng là tốt. Hihihi
Lẩn quẩn: Tổng kết tuần (6-12 tháng 9)
Chủ nhật tuần rồi đã nói cùng anh những gì muốn nói từ mấy tháng trước. Tôi đánh tiếng rồi có cử chỉ không nhận điện mấy lần qua mấy tuần liền (để chế độ rung và ở dưới nhà không biết) ... nhưng anh không biết, sợ cell fone của tôi bị sao đó hay tôi không khỏe. Tôi thấy mình làm thế, không nhận phone, là không phải cách cư xử của người trưởng thành. Cách này đám thanh niên tân tiến thời nay dùng để cắt đứt ngay 1 tình bạn, tình yêu, or tình gì đó or một mối quan hệ nào đó mà nó không muốn duy trì nữa.
Tôi đã nói với anh rằng tôi không muốn nhận phone của anh. Bạn vẫn sẽ luôn là bạn trong tâm khảm của tôi. Tôi vẫn luôn nhớ anh, vẫn luôn cầu nguyện nhưng tôi không mưu cầu mưa lâu thấm đất, không hão huyền với những gì đã nói.
Lòng tôi bình an khi đã nói ra và đương nhiên buồn nhiều chứ. Nhưng, cái buồn đó lẽ thường tình thôi. Mấy ai được toại nguyện với điều mình mong ước chứ.
Dạy thêm kiếm thêm thu nhập. Người giáo chức sống nhờ đồng lương dạy thêm là chính. Bởi lương hướng sau 16 năm với tổng lương 135% mà chỉ trọn vẹn 3 triệu đồng chưa trừ này kia khoảng 10%; nếu ở nhà thuê rồi các chi phí khác, còn con cái ...v.v.v thì lấy gì mà đủ chi tiêu, tằn tiện lắm thì cũng phải gối đầu mà thôi. Tôi thì không phải lo tiền nhà bởi ở nhà của Cha Mẹ, chi phí phụ chung nhưng lắm cái lo riêng nên cũng phải tằn tiện lắm. Mua sắm quần áo giày dép và mĩ phẩm hạn chế, còn nhà hàng, ăn chơi, tiêu khiển không. ... (bán than rồi)
Dạy thêm với trò đầu cấp biết chắc rất ít, vả lại từ nào đến giờ số tôi học trò học thêm rất ít, lèo tèo vài em; nên năm nay tôi nhờ chị H chiêu sinh giúp tôi mấy bé của lớp chị để tôi có thêm chút ít, vì chị không dạy thêm. Thế là ngày đầu tôi có được 11 em tổng cả 2 lớp. Thế cũng đủ rồi. Với tôi đơn giản thế, không cầu nhiều, không buồn vì quá ít so với bạn bè đồng nghiệp. Đơn giản thêm 1 em được thêm một chút, ngồi không ai mang tiền đến cho???
Ngày hôm sau 1 em vô lớp nói :
-Ba con không cho học thêm nữa.
Tôi ok, lấy lại sách vở đã cho em, để sách vở đó cho em khác. Bởi tôi không ép - không cưỡng cầu, ai có nhu cầu thì đến, còn không thì cứ bình tâm. Nhưng tôi không thích cái cách đối xử của gia đình này: Nói dối đợi cô lâu quá nên nhờ cô BM nói lại giúp. Trong khi sáng hôm đó tôi đến trường sớm 20 - 25 phút. Chưa "qua cầu" mà đã xử như thế rồi, bótay.com luôn!
Ngày học thứ 2 của tuần, giảm 2 tăng 2 và 2 xin tuần sau học. Như vậy ngót được 13 em. Ok rồi. Tôi đã nói với chị H 3 em lớp chị và cu T lớp cũ của tôi, như thế đã đủ, tôi sẽ kèm kĩ 4 nhóc này. Bởi cả 4 đứa có liên hệ cứ y như duyên vậy. Cu T là trò cũ từ năm ngoái của tôi, theo tôi suốt đến giờ. Zon theo tôi từ 5 tuổi đến giờ. AM là con của bạn học cấp 3. Và Kh là em của học trò cũ của tôi cách nay 7 năm.
Nói đến cu AM tôi cười quá chừng, mẹ cu cậu với tôi ngày xưa học chung lớp 11 và 12, ấy thế mà chẳng nhớ, thấy ngờ ngợ quen... hình như học chung.
Ngày còn học tôi bị đổi lớp liên tục. Cấp 1 đổi lớp 1 lần. Cấp 2 đổi 2 lần vì tách trường, vì được tuyển vào lớp chuyên Toán nhưng tôi xin ra, ghét học lớp chuyên, thích học lớp thường. Cấp 3 đổi 1 lần cũng vì tách trường. Nên hỏi tôi nhớ bạn không? Tôi thật bó tay. Với lại ngày đi học tôi ít chơi, học xong lo về kiếm tiền... Ngày đi học tôi không nghĩ mình học hết cấp 3 và ra đi dạy, tôi nghĩ đi làm kiếm tiền vì đời sống khó khăn quá. Nhưng tôi qua từng lớp dễ ẹc, điểm thi cuối cấp 2 qua cấp 3 dư đến mấy điểm - dư sức vào NTH nhưng tôi lại không đăng kí, để tùy tuyến. Điểm tốt nghiệp cũng cao hơn 30 dù chẳng được cộng 1 điểm nào. Hihi cả 10 mấy năm học tôi chẳng được năm nào là học sinh giỏi. Cấp 1 thì tôi hơi ẹ hồi năm lớp 3..
Việc kiếm thêm coi như ổn, bao nhiêu đó cũng dư rồi với sự ... của tôi.
Tôi đau đầu vì học trò năm nay của tôi. 1 bé 8 tuổi, đã học gần hết lớp 2 ở trường dân lập quốc tế Việt Úc nhưng bỏ hồ sơ vì không tiền đóng học, xin vô trường công học lại lớp 1. Vô lớp thằng bé chỉ phá và cãi. Cũng thông cảm bởi nó đã học qua và biết hết rồi nên không có hứng học. Nhưng nó cãi như cái máy, phá trong bất cứ lúc nào; nó làm tôi rất mệt mỏi và bị nhức đầu. Tôi nói gia đình mang giấy tờ học lớp 1 của cu cậu xem. Nó không có học bạ nhưng có giấy chứng nhận và bảng điểm học hết lớp 1 và nửa lớp 2. Hình như ở trường quốc tế đa số không có học bạ như trường nhà nước, bản điểm và bằng chứng nhận. Tôi nói gia đình lên liên hệ với hiệu trưởng trường xin vô lớp 2 học cho phù hợp với trình độ, đỡ mất 1 năm. Tôi cũng đã trình bày với hiệu trưởng. HT nói tự gia đình xin vô lớp 1 chứ mình đâu có biết, gia đình phải lên gặp để HT tìm cách giải quyết. Tôi cầu mong thằng bé được vô lớp 2, để nó không thấy chán phèo và siêng học.
Tôi đau đầu vì trò tôi năm nay nhiều em học tệ quá, trí chậm, gia đình lại chẳng để ý, đến gần 10 /36 em. Cũng may năm nay không có em nào chưa qua mẫu giáo, dù là trường công. Nhưng các em thua các em năm ngoái của tôi nhiều.
Tôi mời phụ huynh từng em lên gặp để trao đổi, vì mới học có 1 tháng, gia đình bỏ công ra kèm sát sao các em thì chẳng mấy chốc các em cũng theo bằng bạn. Nhưng gia đình nào cũng nói bận đi làm trăm sự nhờ cô. Chỉ được 2 gia đình nghĩ đến con và chăm con học.
Tôi nói thẳng: con cái ở nhà với cha mẹ là chính, cha mẹ kèm con cái mau tiến bộ hơn. Ở trường cô giáo kèm nhưng về nhà chẳng ai kèm thì hôm sau vẫn như không, con cái thiệt thì cha mẹ ráng chịu, gánh lấy.
Chẳng lẽ tôi nói mấy người sinh con ra song 100 sự nhờ thiên hạ để mình lo kiếm tiền huh ??? Thật là vô trách nhiệm quá chừng đi.
Mười mấy năm gặp hoài cảnh phụ huynh buông con thấy lớp 1 dễ chẳng buồn quan tâm, lo làm ăn bán cái cho nhà trường, đến khi con học không theo kịp chương trình lớp mới lúc đó mới sốt vó lên thì ... con đi học với tâm trạng sợ hãi vì phải chạy theo bạn, không theo kịp những gì gv yêu cầu. Bởi lớp 1 dễ thật đó nhưng nếu buông, đứa trẻ cũng sẽ lên lớp được nhưng kiến thức Tiếng Việt, âm - vần - tiếng hổng tùm lum, đọc không thông thì làm sao mà viết thạo được. Còn Toán thì cứ đưa ngón tay cả ngón chân ra đếm để làm cộng / trừ thì làm sao mà theo kịp bạn ở lớp mới. Toán có lời văn cứ chờ xem kết cục bạn hay gv đáp cộng hay trừ rồi mới làm bài thì ... thua chắc. Học giống như đối phó dù mới lớp đầu tiên trong đời.
Tôi cố hết sức mình với tâm: trò cũng như con cháu của mình. Nhưng gia đình buông thì tôi cũng đành ... thương cho trò.
Bạn bè: Thúy than buồn và khổ vì thuê 1 căn phòng nhỏ xíu không có toilet giá 300, mỗi lần tắm rửa phải về nhà ba mẹ tắm vệ sinh.
Chẳng biết nói sao, Thúy chọn như thế mà, định cư ở Mỹ cùng ba mẹ với tuổi đời đã qua 39 không nghề nghiệp, tiếng tăm 1 chữ không. Giá mà Thúy chấp nhận với ... thì giờ gia đình thật yên ổn và cũng định cư ở 1 nước không phải VN mà là Anh quốc. Không chịu ở VN cũng ok đi, dù H và C rất thương T, bạn học. C đã lấy vợ sau vài năm T từ chối, còn H giờ cũng đã có người yêu. Có lẽ cái chữ Duyên nó chưa tới với T nên... T phải ráng cực vài năm, rồi sẽ quen và vui.
Tôi không thích cái tính khách sáo của bạn. Chơi với nhau trên 20 năm ấy thế mà vẫn cứ mãi khách sáo, dưng thấy xa lạ chi đâu. Cứ như tôi với N và H, mày tao suốt đến thành tật và chia sẻ khi vui cũng như lúc buồn phiền.
Còn N thì cứ hỏi H bán được nhà của nó chưa. Hihi tôi cứ đốc H cứ từ từ, được giá hẵng bán. Nhà cửa đất đai trong thời buổi này khó khăn. Mà có ai trả được đến cái giá N muốn đâu nè.
À, hôm nay ngày 911 của nước Mỹ. Thêm kinh cầu cho các linh hồn trong vụ bị tấn công đó. Xin Thiên Chúa tha xóa mọi lỗi lầm và sớm đưa các linh hồn về Thiên Quốc.
Amen.
Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010
Phàm làm việc gì, trước hãy nghĩ kỹ đến hậu quả của nó!
Mọi ngày như một ngày, và một ngày như mọi ngày .... Nó ưng câu trên và đưa về đây nhắc nhở mình....
Chị H để lại câu này khi trao phòng cho nó, khi nó phải dọn sang phòng khác, nó lấy búa tháo và rinh câu này về nơi nó làm việc....
Hôm qua đã Khai giảng năm học mới dù không phải mùng 5 tháng 9 như hàng năm. Bởi năm nay 5/9 rơi vào ngày chủ nhật, có trường mần lễ Khai giảng vào ngày thứ sáu 3/9, có trường mần ngày thứ hai 6/9.
Tiếng trống trường người hiệu trưởng wánh không hay như người hiệu trưởng cũ, chị wánh nghe mê man luônnn.
Quyện với tiếng trống là những tiếng trầm trồ của trẻ "Bong bóng! Ồ! Woa! ..." khi những trái, chùm bong bóng được thả lên bầu trời, tiếng đám trẻ ồ lên làm thấy vui vui với cái hồn nhiên của trẻ thơ.

Theo tình hình nó có nhiều thời gian rảnh để đi lễ hơn năm trước, vì không thuê được chỗ để dạy kèm vào các ngày chẵn. Ít tiền đi cũng không đến nỗi, sẽ không có chút để dành hàng tháng phòng cho những ngày tháng sau này, chứ nó không có nhu cầu xài lớn ...
Nói cho oai, để dành ... hihi hàng tháng chỉ để dành được vài trăm, năm rồi chẳng để dành, bi nhiêu cần là móc túi ra cho... ấy thế mà cuối cùng cũng để dành được một ít, nhờ thế 2 tháng hè vừa rồi có tiền chữa bệnh và lang thang (hihi) Người tính hông bằng Trời tính mà.
Chị H để lại câu này khi trao phòng cho nó, khi nó phải dọn sang phòng khác, nó lấy búa tháo và rinh câu này về nơi nó làm việc....
Hôm qua đã Khai giảng năm học mới dù không phải mùng 5 tháng 9 như hàng năm. Bởi năm nay 5/9 rơi vào ngày chủ nhật, có trường mần lễ Khai giảng vào ngày thứ sáu 3/9, có trường mần ngày thứ hai 6/9.
Tiếng trống trường người hiệu trưởng wánh không hay như người hiệu trưởng cũ, chị wánh nghe mê man luônnn.
Quyện với tiếng trống là những tiếng trầm trồ của trẻ "Bong bóng! Ồ! Woa! ..." khi những trái, chùm bong bóng được thả lên bầu trời, tiếng đám trẻ ồ lên làm thấy vui vui với cái hồn nhiên của trẻ thơ.
Theo tình hình nó có nhiều thời gian rảnh để đi lễ hơn năm trước, vì không thuê được chỗ để dạy kèm vào các ngày chẵn. Ít tiền đi cũng không đến nỗi, sẽ không có chút để dành hàng tháng phòng cho những ngày tháng sau này, chứ nó không có nhu cầu xài lớn ...
Nói cho oai, để dành ... hihi hàng tháng chỉ để dành được vài trăm, năm rồi chẳng để dành, bi nhiêu cần là móc túi ra cho... ấy thế mà cuối cùng cũng để dành được một ít, nhờ thế 2 tháng hè vừa rồi có tiền chữa bệnh và lang thang (hihi) Người tính hông bằng Trời tính mà.
Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010
Thiện nguyện: Các cụ già- tháng 8
Ngày 26 tháng 8 thực hiện thăm các cụ, nhưng ngày của bài này lại là 22 tháng 8 (hihi) mở để đó nhưng lại hông có thực hiện được như dự kiến.
Lần này thăm các cụ với vật phẩm là: 10 bịch sữa Vinamilk có đường, 2 bịch hạt nêm Knor loại 200g, một chai dầu ăn và tiền mặt là 130.000đ.
Tất cả các cụ ai cũng xin không cho gạo vì nhà nhiều chuột và gạo ăn chưa hết. Ai cũng mua làm chi cho nặng .... ăn hông bao nhiêu....
Tôi hiểu và phải nói là rất hiểu tâm tình của các cụ, nhưng có những cái chiều lòng được, có những cái không thể ... vì nhiều lý do, một trong những lý do đó là:
- Người cho không thích tặng tiền tươi mà là vật phẩm.
Tôi thì mình sống ở VN, mình hiểu và biết đời sống các cụ, tuổi cao nên đau nhức nhiều hơn - nay ho mai cảm, ăn uống chẳng bao nhiêu, miệng hay lạt thèm này thèm kia hơn là cơm, tiền làm được chẳng bao nhiêu, bác sĩ chẳng dám nghĩ đến, đồ bổ cũng chẳng có,..., nên tôi muốn các cụ có chút tiền mặt, thèm gì ăn đó cho ngon cái miệng, đâu còn ngày dài tháng rộng mà hưởng thụ.
Mua sữa hy vọng mỗi ngày hoặc cách ngày các cụ nhớ uống 1 bịch, coi như có chút... sữa..
Từ tháng này tôi không còn chia sẻ với các cụ ở quận Nhất với Chị Tốt (híc, gọi bằng Chị thấy ngượng vì Chị đã quá sáu bó ..). Năm mới này của tôi, theo tình hình là biết mình không còn khấm khá như năm ngoái, duy trì các cụ xưa nay, giúp lâu dài với các cụ này được thêm tháng nào là mừng rồi. Tuy rằng tiền quỹ còn hơn 100 Usd, đáng lẽ ra sẽ giúp cho đến khi hết số tiền anh Cà hỗ trợ nhưng ngẫm thấy Chị Tốt đã đang có rất nhiều anh chị hỗ trợ, mình buông bớt cũng không ....
Nhưng cũng tự hứa quỹ khấm khá sẽ quay lại với các cụ, bởi các cụ này, nhất là 3 cụ ngủ ghế bố (cụ Tám, Chín và cụ Bờ), chẳng có chỗ để nấu ăn ... tặng tặng phẩm cho các cụ ấy quả là ... khó cho các cụ...
Hai mẹ con bà Vân
Còn bà cụ 8 tuổi rưỡi chưa gặp được.
Bốn cụ hết 800.000đ (tám trăm nghìn đồng chẵn)
http://thoem-saigon-hyvong.blogspot.com/2010/07/thien-nguyen-nguoi-gia-thang-5-va-6.html
Tháng 7 Quỹ còn: 100 Usd và 900.000đ (một trăm đô la Mỹ và chín trăm ngàn đồng chẵn)===> Cuối tháng 8/2010, Quỹ còn : 100 Usd và 100.000đ (một trăm đô la Mỹ và một trăm nghìn đồng chẵn)
Khi nào thăm được cụ 8 tuổi rưỡi thì trừ quỹ sau.
Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010
tuần làm việc///
Xong tuần đầu quay lại với công việc - nồi cơm, mọi sự chưa vào việc.
Tuần 2 cũng nhẹ nhàng, mọi bực dọc - khó chịu - không ưng ý - chướng tai - .v.v.v không xuất hiện, hay nói đúng hơn không để nó lôi kéo mình.
Không như ý: bị "dí" lớp bé nhất. Với tánh nóng, chữ xấu, không "màu" toàn chay lại kém "sáng kiến kinh ngạc" ..., đúng hơn là khô như ... gạch, lười đầu ... tư, .v.v.v., đặc biệt là mau quên, năm trước dạy gì sau 2 tháng hè quên sạch (hihihi) một lô những cái zở èng ẹc, chẳng có cái nào được cả, lại thêm cái họng không cho phép nói nhiều ... nếu không lại cuối tuần giọng trở lại được 70 - 90 % thì đầu tuần mới đến trưa thứ 2 là khàn ... nói như không muốn ra hơi, lại sẽ bị đi soi họng or bị bs đòi mổ họng ...
Nhưng, buồn đến hết ngày hôm ấy, thấy mình phi lý, đã nói "xin đừng theo ý con" nhưng con vẫn cứ xin như ý con, không được thì con buồn... (hihihi)
Tuần sau chính thức vào chương trình và ăn bt luôn. Ai cũng la làng, rồi hý háy sao không ai phản đối, sớm quá, .v.v.v. nhưng những người ấy chỉ thúc người khác còn mình thì chẳng ai dám mở miệng.
Với Nó: Nó khác trước nhiều. Nó đã thấy được khá rõ ràng: Quyền lợi ai cũng muốn và ra sức bo bo lấy, nhưng đấu tranh để giữ - được cái quyền lợi ấy thì ... trông chờ kẻ khác xung phong rồi hùa theo. Chưa kể đụng chuyện bị bắt bẻ thì im ru bà rù, co vòi ... rất hèn.
Cứ cái kiểu ai sao mình vậy, sau đó thấy quyền lợi có vấn đề lúc đó mới sao lại vậy???
Nó nhớ những lần cN giận cái thói ấy nên đã nói thẳng và giọng rất đanh, lúc đó ai cũng nín khe.
Một khi người ta đã quyết và đưa ra thông báo rồi, tùy tính người mà có ý kiến.
- Bà độc thân không phải lo lắng gì, tụi này chồng con ...
Nó dán miệng như bì thư niêm phong.
Nó thấy vấn đề chẳng có gì lớn lao, đã hết phép nghỉ, việc phải làm - mình chẳng có thế lực quyền hành gì, lại thấy không ảnh hưởng gì, có chăng là cả 2 buổi bám trụ, cũng chẳng sao, có thời gian ổn định, huấn luyện và rèn cho đám trẻ như ý mình, cũng là điều tốt - coi như là cơ hội. Năm nay thanh tra toàn diện ... Nên Nó thấy mọi sự ok.
Những cái phiền là: ......Ummmm thì cứ tùy tình hình mà tính... chẳng phải vận vào người tất tật.
Tập trung đức và lương...
Thứ sáu ngày 13, nhận tin B phải phẫu thuật lấy 2 cục bướu ra và sau đó mới biết kết quả lành hay ác tính. Chỉ còn biết cầu xin là lành. 2 bộ phận ấy luôn liên thông với nhau, cái này có là cái kia cũng ảnh hưởng... Hy vọng không phải .... Nhưng B nói thấy nó chạy... Làm tôi buồn quá chừng. Nếu ác thì phải xạ trị này kia và hy vọng là phát hiện sớm...
Chỉ còn biết cầu nguyện và xin lễ Bình An cho B.
Được cái thấy hơi dịu là B đã sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.
Ôi, người bạn mà tôi vô cùng quý.
Chỉ mắc cười B hỏi có ... Vẫn câu trả lời như xưa : Chưa cần đến, dư thì hồi còn không cứ để yên đó đừng lo lắng bận tâm. Nhưng hỏi lại chẳng lẽ sợ có chuyện không có ai trả nợ huh ? Trêu bạn chút nhưng biết bạn lo...
S bị sốt xuất huyết, ngày thứ 3 đã xuất ra da, người tỉnh táo ra chút, tắm gội ... nhưng hôm sau lại sốt lại .... Chẳng hiểu bị sao nữa ??? Chỉ còn biết cầu xin .... Nhưng Bố dạy : Chúa gởi bệnh đến cho ta mà ta xin chữa lành là chống lại ý Chúa. Bố là thế đấy!
Vậy thì xin như ý Chúa muốn và Chúa ắt là Chúa gởi đến thì Chúa cũng có kế hoạch của Chúa. :-)
Lo vì S bệnh mà không thăm được ... Sau đợt bệnh trước, cứ dặn S phải tăng sức đề kháng lên, đừng để bệnh, không thăm được. N bệnh thì S thăm được, còn S mà bệnh thì N chẳng thăm được, quy luật ... chỉ khi nào phải nằm viện thì N mới ra vô thăm chia sẻ được... Nhưng điều này thì N không bao giờ dám nghĩ....
Chỉ còn biết chia sẻ bằng thăm tình hình liên tục qua tin nhắn và phone. Chia sẻ bằng chầu và kinh. Dù biết rằng chẳng thể như S chầu và kinh nhưng hy vọng Chúa và Mẹ nhận lời..,
Cầu xin tất cả bình an trong bàn tay quan phòng đầy yêu thương của Thiên Chúa và Mẹ Maria.
Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010
Lẩn quẩn ....
Những ngày cuối tháng 7
Đúng 14 ngày sau khi cắt Amidan tôi lại đến bs để ông kiểm tra xem chỉ đã tự rụng hết chưa.
Nhìn các mối chỉ ông gắp ra ... S và tôi cả hai le lưỡi, cứ như chỉ may quần jeans. Bs gắp chỉ phải nghỉ đến 2 lần vì tôi bị những cơn ho, ho đến chảy cả nước mắt. Ông dặn sau 10 ngày nếu còn ho thì quay lại ông. Không hiểu sao từ sau ngày cắt Amidan đúng 1 ngày đêm, tôi bị ho liên tục cho đến hôm nay.
Mới đầu sợ do bị sài, rồi thì vết mổ đã bắt đầu kéo da non...
Sáng 25 tháng 7 tôi đã rủ S lên nhà thờ CH để chầu Chúa, dù trong người còn rất yếu, ra ngoài phải khoác áo vì thấy ớn lạnh.
Và tối hôm sau rủ S đi bộ thể dục, muốn đi cho người mau khỏe, chứ cứ ở trong nhà thì ...
Ngày 29 thứ năm, nghe chuyện chị L nói- qua phone hỏi ý và nhờ..., tôi cảm thấy ngán ngẩm. Tôi không ý kiến và cũng chẳng kể cho ND nghe làm gì bởi quyết chí không dính vào. Chuyện gia đình, vợ làm mà không muốn cho chồng biết lại đi kéo người ngoài ...
Đã mệt lại thấy oải hơn.
Ngày 30 thứ sáu, đi làm lại, nói thều thào và thấy mệt bởi cái họng phải làm việc nhiều ... Hèn gì S can muốn nghỉ dưỡng đủ 10 ngày mới làm lại. Cuối cùng S nói : Tùy chị lượng sức... (hihi)
Bé H báo tin đã được chuyển nơi làm việc. Chúc mừng em và bỗng dưng thấy cái buồn len vào tim. Rồi cuối cùng cũng phải chia tay, 9 năm trời cùng làm việc, một nhóm ăn ý và sống tình nghĩa..
Ngày hôm nay cũng là ngày cuối cùng của phép hè. Thời gian đi mau thật, mới đó mà thời gian nghỉ hè của tôi đã hết.
Tháng 7 này tổng kết, tôi đã xài sạch sành sanh các loại tiền có được trong tháng, và xài cả vào tiền để dành, hết sạch láng.
Tiền phí cắt Amidan là 2 triệu 6, chi phí thử máu gần tròn 200.
Tháng này còn một điều quan trọng mà tôi chưa làm. Đó là chưa xin lễ cho Ba, Mẹ, Bố, tổ tiên, và các linh hồn. Tôi không cho phép mình quên cội nguồn, công ơn..
Còn những người già ... tháng này tôi không đi thăm bởi lo cho sức khỏe trước đã. Sức khỏe có tốt thì mới quan tâm người khác được.
Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010
vài hình ảnh thăm các cụ già tháng 6/2010
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
