Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

Lẩn quẩn...


16 tháng 7

Hình như tôi đã chớm trạm tay đến cảnh giới ấy :"Thư thái bình an, vừa nằm con đã ngủ" quả là tuyệt vô cùng.
Sự thư thái bình an này con người khó hoặc không thể mang lại cho nhau. Bởi những Hỉ - Nộ - Ai - Ố - Si... tình làm điên đảo tâm can.

Bỗng dưng cười: tạ lỗi. Có vẻ trăm dâu ....
Một vài dấu ???
Tại sao lúc người ta thì mình lại chia nhưng đến mình lại không muốn / để cho người ta đáp lại. Chia như thế là phiền lòng Nqc ư?
Biết không lên tiếng có nên không?

Chẳng phải xác thân trả lại đất, linh hồn mong về nơi mát mẻ (Đất Phật / Thiên quốc)?....
Trong 49 ngày chẳng phải là những ngày cần phải tích nhiều công phúc hồi hướng ... ?
Thêm những lời thành tâm niệm Phật or cầu nguyện, .v.v.v. là nên tốt hay phiền ???
Nói tóm lại, những ??? chẳng nhằm hỏi ai, ??? để ??? thế thôi.

Nhớ lại giọng nói bình an vui vẻ cho biết quý danh, tuổi, ngày giờ .. khi biết đáp lễ theo nghi thức tôn giáo CG, tất cả đều là hồi hướng công đức về Nqc.

Chung quy lại: trong chuyện này nếu là lỗi, tôi xin gánh chịu hết. Chẳng ai có lỗi ngoài tôi, bởi đã nhận và cho là ân tình ...
Trời biết, Đất biết, bản thân biết, còn người biết or không, pha.

Ngày hôm qua đã trao hết cho Người, xin trợ giúp
----


... định nói tại sao không làm riêng tiện theo dõi đầu đuôi, mà lại vô chung với người khác, rối mắt... Nhưng, không mở miệng là ... tốt.

Nhớ lời cHnguyen chỉ dạy khi mới về đây.
Hiểu khá nhiều. Chớ!
-----


Cũng vẫn một câu: Trải lòng mình ra, sống chân thật, đối đãi tình người, không có gì giả dối, mưu mẹo, thật giả.... Nhìn lại chỉ thấy những niềm vui, ân tình, những điều ô ố dạt đâu đó gió mây đưa xa tít...
Một sợi tóc trên đầu cũng đã được Ngài đếm.


Suy gẫm: "Ta muốn lòng nhân từ, chứ không muốn hy lễ" (Mt 12,8)


Ngày bình an.



Thứ Ba, 13 tháng 7, 2010

Lẩn quẩn ....


13 tháng 7

Giấc ngủ đêm qua bị đánh thức dậy mấy lần vì các khớp đình công... trước đó thì cái bụng cũng cà chua. Thôi thì không thể giữ 1,5 cục amidan ấy ,,,, hy vọng các khớp sẽ nhẹ hơn chút.
Ngày hôm qua c/ n xin soi xét có nên cắt không... và giờ biết là phải cắt rồi. Bởi tôi rất sợ kim, dao kéo, mổ xẻ... Cái đau năm xưa như vẫn còn đó trong tiềm thức dù đã hơn 20 năm.


N làm tôi không dứt cơn đau được, đã nói rõ trong thư nhưng không hiểu sao vẫn thế. Quả là muốn quên không phải dễ. C/n nhưng biết chắc Ngài tôn trọng quyết định của con người. nhìn >< ngoảnh. Giờ thì cũng ngoảnh = ngoảnh nhưng sao cứ bị vướng lại... Xin đừng lên kế hoạch 2 or 3 t lại đến ...hẹn.

Đọc trong Thú tiêu khiển thấy chị chia buồn cùng chị TT.
Phone nhưng giờ đó có lẽ đã quá 10 giờ khuya, lâu rồi tôi không còn biết giờ bển với VN như thế nào. Email nhờ vả hy vọng biết tin chính xác.
Phone aBa, anh nói để anh ghé qua xem nhà chỉ có gì không sẽ báo.
Giờ này aBa báo đi qua không thấy gì cả, không biết là có quàn ở nhà không hay ở nơi nào đó. Và hỏi tôi có biết tin gì về chị TT từ chị chưa ?
Không thấy email hồi âm... có lẽ bận quá nên chị không xem meo.
ABa nói để mai ghé lại nữa xem sao.

Chị Mây gọi phone về hỏi thăm tin nhà chị TT vì chị cũng đọc trong Thú tiêu khiển...
Mai làm ra sẽ chạy qua xem tin tức...
Mai không thấy thì ắt sẽ phải tìm số phone hỏi trực tiếp...
Tình người vẫn mãi là tình trân quý, tôi là thế cho dù có thế nào ... được bao ngày vui, giờ còn thấy/nghe về nhau đó nhưng rồi mai có còn không ???

Tôi biết có nhiều điều mình cư xử không phải ... 2 thế hệ, 2 nền văn minh hấp thụ...

Ummmmm hình như.... câu tl nằm đó...

Lâu rồi không gọi chị, ai dè hôm nay lại đúng cháu nội đang ở chơi, con cháu về đông đủ. Cái này gọi là ... xui hén (hihi)


Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

Thiện nguyện: Người già (tháng 5 và 6)




http://thoem-saigon-hyvong.blogspot.com/2010/05/thien-nguyen-nguoi-gia-thang-4.html

**** Quỹ Người Già tháng 4
Còn 500.000đ ( năm trăm nghìn đồng) và 300 USD (ba trăm Mỹ kim)
Nhưng 2 phần quà của 2 cụ ở Sài Gòn vẫn chưa trao được; coi như còn nợ lại 2 phần ấy

*** Tháng 5 năm 2010:
Thăm 8 cụ ( 5 ở quận Nhất, đi cùng chị Tốt) và 3 cụ gần nhà, trao tiền mặt.
* Ghi chú:
Đã trao phần quà tháng 5 thay vì tháng 4 cho bác Vân bán vé số ở Pastuer; còn bác Thuận bán bánh ở công viên Tao Đàn vẫn chưa trao
---> Tổng cộng hết Một triệu sáu trăm nghìn đồng chẵn.


*** Tháng 6 năm 2010:
Thăm 9 cụ, gồm:
- 5 cụ ở quận nhất, đi cùng chị Tốt.
Trong đó có bác Nguyễn Thị Lương bị liệt mới giúp từ hôm Tết, tháng này đến bác đã mất, nên phần quà ấy được trao cho bà Cường cũng ở trong khu nhà vệ sinh công cộng ấy.
Nguyện xin hương linh bác Nguyễn Thị Lương an nghỉ ngàn thu.

- 3 cụ cũ gồm: 2 cụ ở gần nhà và bác Vân bán vé số ở Pastuer. Còn hai chị em Bà giáo thì trao phần quà của bác Thuận chưa trao (gạo và tiền).
- Bà cụ 8 tuổi rưỡi ở khu nghĩa trang các Cha nơi Bố an nghỉ.

==> Tổng cộng tháng 6 chi hết Một triệu tám trăm nghìn đồng chẵn.

Như vậy cả hai tháng 5 và 6 chi hết Ba triệu tư chẵn.

Đã đổi tiền Mỹ kim ra VN đồng:
200 Usd x 19.000 = 3.800.000 VNđ

Như vậy tính đến ngày hôm nay, 12 tháng 7, quỹ còn:
100 Usd và 900.000 VNđ (một trăm Mỹ kim và chín trăm nghìn đồng chẵn)


Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010

Lẩn quẩn cuối tuần (tt)



Chủ nhật 11 tháng 7 - 2010

Sáng dong các em lên thăm Bố, thường ngày đi chỉ chừng 30 phút là quá nhưng hôm nay chạy kè kè các em hết 45 phút. Vì bọn nhỏ đi xe đạp. Lần này nhanh hơn lần trước 15 phút.

Đang đọc kinh mùi thối do 1 người đang xúc rửa bình hoa ... chịu không được đành đứng lên đốt nén nhang thơm nhằm xua đi cái mùi khó ngửi ấy.

Chờ cho đến ngày hôm nay đặng coi trận chung kết bóng đá thế giới, ai dè cơn cúm kéo đến, nằm bẹp dí... và biết ngay sẽ không thể nào thức dậy xem được. Nghĩ cũng là ý Chúa rồi. Vận động hết 1 dãy lầu cùng thức xem đá banh, như thế mới được xem vì không làm ai bị mất ngủ, nhưng cuối cùng lại bị ốm (S..)
Thương quá!

Cứ thử tưởng tượng cảnh các S mặc đồng phục chơi đá banh, quần vợt, câu cá, trượt tuyết, ..., theo lời kể, cũng thật là ... tếu và vô tư...


Bỏ giấc trưa vì có hẹn đi thăm người ốm ở b/v.
Mắc cười quá chừng: Tên và dung mạo người bệnh đi thăm : không biết. Số giường bệnh cũng sai. Thậm chí thông tin người bệnh là mẹ vợ của tHTr cũng sai nốt. Chỉ đúng có cái tên b/v - khoa và số phòng.
Cũng may chị N.Ng thấy có người bệnh quen ... hóa ra là mẹ của tHT.
Ai cũng cười...


Đang đi đường, một chiếc xe máy do 1 đàn ông điều khiển từ trong phóng ra tông ngang xe, té cách ạch. Tay đó cứ đứng yên trên xe trố mắt nhìn người phụ nữ té lồm cồm ngồi dậy. 1 người đàn ông trung niên đi đường nhào xuống đỡ giúp chiếc xe. Người phụ nữ vừa ngồi lên, tay kia liền phủ đầu:
- Tại chị tông tôi đó nha. (cái giọng bắc kỳ v... chó chết)
Ba máu sáu cơn nổi lên, cùng với người vợ của người đàn ông trung niên kia (vì tức giận bất bình) đồng thanh người tung kẻ hứng chửi xa xả vào mặt tay đờn ông kia.
Đồng thời ngay lúc đó 2 người đàn ông chạy xe ôm đậu ngay đó lên tiếng:
- Rút chìa khóa xe nó, xem xe và người có bị gì không, bắt nó bồi thường đi cô.
Bị người ta chửi xối xả sợ quá "Em ở ngoài quê mới vô..."

Đi đường mà gặp loại người như thế không nổi điên cũng khó.

Đêm nay ráng dậy xem trận banh chung kết, mai đi làm trễ 30 phút, đã báo. Ngủ thôi.

Ngày bình annnnn


Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

lẩn quẩn cuối tuần



Thứ bảy, 10 tháng 7 - 2010

Bữa giờ không nghe thêm chuyện về chị, nên là như thế. Cầu nguyện cho chị buông bỏ được sức mạnh của đồng tiền - cái nhìn quan niệm sống lệch lạc - ... Và nhất là đi chữa bệnh..
Tôi không thích dính vào chuyện nói xấu, hễ cứ thấy cãi nhau, chửi nhau hay người này nói xấu người kia, tự dưng bỗng thấy nhức đầu và phiền cái lòng, thế là tìm cách giãn và cầu nguyện cho người ấy....

Có lúc rảnh, bỗng dưng nhớ lại từ "..." và những câu chuyện ... tôi bỗng dưng hiểu nhiều hơn câu thành ngữ tục ngữ:
- Khi thương củ ấu cũng tròn
Ghét nhau bồ hòn cũng nên méo.

và tôi lại càng suy nghĩ hơn câu :
- Phải biết tha thứ để yêu thương.

Sống trên đời này, phàm là con người, ai ít nhiều cũng có đôi lần mắc / phạm lổi. Bỏ quá để yêu thương nhau, cuộc đời sẽ đẹp biết mấy.
Và giờ, tôi lại được thấy sự ríu rít của nhị vị anh thư TTY và TNR

ST hay nhắc cái tật khó tánh của tôi :
- Chị đừng lắc đầu mà.
hìhì, ừ, mình vô lý quá! Mình đâu có quyền xét đoán dù chỉ 1 cử chỉ thở dài or cái lắc đầu khi nghe chuyện, hỏng thích nghe thì thôi.
..........................
.................................
......................................


Uống thuốc và 2 chân bị phù vì bị giữ nước, căng và nặng. Sợ quá ngưng không dám uống.
Tại sao mới có 39 tuổi mà đã bị các khớp xương đã có dấu hiệu thoái hóa ???
Có lẽ tôi không cắt amidan, vì đó là hệ thống miễn dịch của tôi, nếu cắt đi e rằng sẽ bịnh nhiều hơn. Hiện tại, sức để kháng còn khá tốt mà đã bị nhiều thứ réc rối như thế, nếu cắt đi rồi sẽ không biết thế nào???
Các khớp xương của tôi chưa lần nào bị sưng tấy đỏ lên nên có lẽ không đến nỗi, bị mỏi là do lượng acid uric cao quá 7,3 mg % lận trong khi trung bình cho phép từ 3,0 - 5,5 mg%; và các khớp đã có dấu hiệu thoái hóa sớm nên làm cho bị mỏi các khớp.
Cái này là hội chứng của những người chuyên ăn nhậu, hội chứng gút. Còn tôi có ăn nhậu gì đâu nè. Biết uống bia rượu, uống được nhưng cùng bất đắc dĩ mới uống một chút bia or 1 chai bia.
Có lẽ di truyền. Số đã vậy thì đành chịu. Chúa trao cho gánh nào thì chấp nhận gánh đó.

Còn Cholesterol LDL của tôi cũng chẳng ngoan tí nào, mức cho phép từ 90 - 150 mg %, còn tôi quất luôn đến 182 mg %.

Thế là phải uống thuốc Cholesterol và chữa acid uric trường kì. Còn thuốc khớp, khi nào bị đau mới đánh vô, ( uống thuốc giống đánh du kích ấy, hihi ) không uống trường kì, vì cơ thể tôi có lẽ quá mẫn cảm với thuốc. Mới uống có 1 liều đã thấy người giữ nước rồi. Uống 1 ngày thì 2 cái chân nặng chịch rồi.

Giờ thì tôi không cùng ăn thức ăn với gia đình; cữ tất cả các thịt đỏ và đồ biển. Cũng may giờ tôi đã dễ ăn, nên cứ nấu sẵn 1 nồi cơm gạo lứt để trong tủ, mỗi ngày bới ra 1 tô cho vô lò hâm, muối mè sẵn 1 hũ, luộc lau, kho sẵn một ít thịt nạc thăn or ức gà or quả trứng gà / vịt, tàu hũ .... rau củ quả; ngày nào nhà ăn cá sông thì tôi đỡ phải nấu thức ăn riêng. lâu lâu thèm cũng ăn 1 miếng thức ăn thường... :-))
Cũng qua ngày, ăn để mà sống mà, nên không cầu kì.
Hìhì bữa nào học nấu vài món chay, chứ cứ tàu hũ non, nấm, cà chua hành ngò riết chán... :-))

Bệnh phụ nữ, cái này không muốn nhắc tới....

Ngày bình annnnnnnnnnnnnnnnn


Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

Lẩn quẩn.... Cuối tuần


Chủ nhật 4 tháng 7

Trên đời cái gì cũng có cái giá của nó, có những cái giá ta trả hời, nhưng cũng có cái quá đắt. Nhưng, dù sao cũng đã trả và đừng hối tiếc. Hối tiếc chỉ làm cho tinh thần và thể xác ta hao mòn.
Chính vì thế, đã trả xong tất cả cho chị, cả vốn lẫn lãi (không hiểu về mặt tiền bạc), giá hơi đắt nhưng Nó vẫn "vui vẻ" trả. Sau đó Nó thấy thật thanh thản, chẳng vương vấn 1 chút ân tình nào dù nó vẫn luôn nghĩ đến chị khi cầu nguyện : "Ân nhân và bằng hữu" trước đây là thế, giờ nó vẫn giữ nguyên thế. Khác với chị, nó là cái gai.

Chiều nay nhận được phone... nó hay tin chị bị trầm cảm mà dùng từ thần kinh, nếu không thoát ra được rất dễ dẫn đến tự hủy chính mình. ( đi 10 bs ai cũng nói thế)
Nghe kể vì tình tiền mà sinh bệnh.
Tiền thì ... nguyên nhân lớn. Cái này khó hết bệnh nếu không biết tự buông, dám chấp nhận coi như số tiền đó không hề có.
Mà khó lắm không phải chơi. Không may bị mất có 100 đã xót xa biết cừng nào rồi, huống gì đến hơn 15 nghìn...
Tình thì ... nó ngạc nhiên, yêu ai mà 7 tình chứ ???
Oh, hóa ra là ... thần tượng
( = Tt ).
Nó chợt nhớ lại ... và rùng mình. Đó là kiểu mẫu một Mộng Chè thời đại đầy kinh khủng. Cũng may, không có cơ hội /// nếu không ... lại tái diễn.

Về khía cạnh 4, 5, 6, 7 tình này, nó đang nghĩ không biết có nên nói cho Tt biết không ??? để Tt giúp thoát ra phần nào...???

Nhưng, chỉ nghe được 1 chiều và cảm tính Nó nghe bị thế thì ... cầu mong thoát khỏi căn bệnh ấy.

Giờ, giấc ngủ chị thường mơ gặp người chết.
Cứ lấy thuốc của thầy này / bs này mang đến thầy/ bs khác hỏi xem thuốc có tốt không?

Giờ lại mới bị mất việc, vì ngày nào cũng xin ra sớm nửa tiếng đi chữa bệnh, .... Cuối cùng họ nói nghỉ chữa bệnh cho khỏe rồi đi làm lại.

Nhìn chung lại, từ cái nhận thức, cái nhìn bị lệch lạc nên có lẽ tôi không nên cho Tt biết mà sẽ theo như S bày.
S thì nói Nó có dịp nhắc với Tt về lời trước đây nó đã nhờ quan tâm nhiều đến tinh thần - hiểu đạo của chị.
Để cuối tháng....
Cầu nguyện.

Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2010

Lẩn quẩn... 2 tháng 7


Thứ sáu đầu tháng, đi lễ tôi khoái hai câu này của Ngài (Mt 9, 12-13)
...... "Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: 'Ta muốn lòng nhân từ, chứ không phải là hy lễ'. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi".

Cũng từ đó vin vào hai câu ấy mà tôi "mè nheo"...
Quả thật cái anh Cà .... ghém ấy tỉnh táo thiệt. Gừng càng ... càng cay mà lị [:)]