Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

Chiều nay 27 tháng 11 ở TTMV có chuyên đề "Tâm lý và cách giáo dục của học sinh Tiểu học" do tiến sĩ Nguyễn Bích Hồng chia sẻ, muốn đi dự để học hỏi thêm ... vì hiện tôi có những đứa "con" khó bảo; công việc không tên làm tôi lu bu suốt từ sáng đến giờ
Bài dán áo chi tiết và bài d/a trình bày chưa đụng đến mà thứ 2 phải có trong đầu để còn điên tiết.


Cái bệnh SĨ , MẶC CẢM, .... hình như vô hình chung nó đã ăn vào máu nhiều người.
Có một người trước ngày lễ tìm đến tôi hỏi han sai (size) vì muốn tặng cô cái wần; tôi đáp thật sự không biết sai vì đã lâu không mua. Thế rồi họ chuyển qua ..... Tôi ậm ừ cho qua, từ chối không được, gật đầu cũng không xong.
Sau ngày lễ đến nay họ thấy tôi và cứ né né.
Chẳng để ý vì đến nơi là tôi lên phòng làm việc ngay, chẳng có thời giờ để ý chung quanh nhưng rồi tôi cũng nhận ra .... Thấy thế tôi cũng tránh cho họ khỏi phải cứ né né

Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2010

Chủ nhật 33 thường niên, 14 tháng 11

Những ngày cuối năm phụng vụ...

Qua những bài PA hàng ngày, nhìn xem sự biến đổi vô cùng của thiên nhiên ở khắp nơi, tại VN và trên khắp thế giới

Vua Tự Đức trong bài thơ “Ngẫm sự đời” đã viết: “Sự đời ngẫm nghĩ nghĩ mà ghê, sống gởi rồi ra lại thác về. Khôn dại cùng chung ba thước đất. Giàu sang chưa chín một nồi kê. Tranh giành trước mắt, mây tan tác. Đày đoạ sau thân, núi nặng nề. Muốn đến hỏi tiên, tiên chẳng bảo, gượng làm chút nữa để mà nghe” (Sđd, trang 13).

Còn sách Giảng Viên đã nói: “Hư không trên các sự hư không, hư không trên các sự hư không, và mọi sự đều hư không”. Và tác giả đã nêu lên lý do tại sao ông cho rằng tất cả là hư không, đó là “vì kẻ này làm việc vất vả trong sự khôn ngoan, hiểu biết và lo lắng, rồi phải để sự nghiệp lại cho người ở nhưng không”.




Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

lẩn quẩn 11 tháng 11


Đã biết tôi chẳng để ý, có chút nghễnh ngãng với cái trí nhớ ..., lại cái tính quá thật tình - thiếu cân nhắc khi đã thân thiết ... nói thật đã lỡ đưa nhầm cái không phải là mới nhất, nhớ sẽ đổi cái mới...
Đã biết Nó không chịu được tiếng chì tiếng bấc, ...., tính lại hay suy nghĩ, nghiền ngẫm những cái sai - không phải của mình,... vậy mà Dì còn ...

Chiều nay dưng nghe lời dù Nó biết Dì đùa trêu Nó, nhưng bỗng dưng tất cả quay lại: thì ra tất cả đều là cũ à ???

Dưng Nó thấy chán, tức mà không nói ... lại chảy nước mắt.

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

vui bất chợt ...


Trên đường có những chuyện đập vào mắt làm ta thấy ....

Buổi tối ra công viên tản bộ:
- Ba thanh niên, độ tuổi trên 30, trên tay mỗi người cầm một món hàng, nhìn thấy tôi trố mắt ngạc nhiên và ... không dám cười. Đi qua rồi tôi còn ngoái đầu lại nhìn ba người đó.
Trên tay họ, người cầm một bức tranh tô cát, 2 người kia người cầm tượng một cặp nam nữ, người kia là chú lợn. Màu sắc trên hai bức tượng và tranh làm tôi càng phải nén cười, bởi nó quá lòe loẹt.
Những bức tượng và tranh này, các trẻ nhỏ thường xin cha mẹ đưa đi nhà sách để được tô tượng và tranh cát.
Giá gì có được những phút giây ngây ngô như ba người thanh niên kia.

- Hai dì cháu không thể nén tiếng cười, cười đến ... đau bụng khi nhìn thấy: trên một trong ba sân tennis trong công viên, bốn tay vợt nam chơi đấu cặp, trong đó một người không có vợt dùng mặt bàn của cái bàn nhựa (loại bàn thường dùng ở các quán cóc) làm vợt và chơi rất khá, lên lưới liên tục và làm đối phương xiểng niểng.

Đúng là: Cái khó ló cái khôn.
Chợt nghĩ đến hình ảnh ... trong bộ tu phục trượt tuyết bằng nắp thùng ... rác, trêu dì ... và cười.


Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

LQ: 9 tháng 10




Con người thật réc rối quá chừng đi!
Thứ 2, 3 thì mong cho hết ngày hết tuần, nhưng thứ 7 đến lại buông "Một tuần qua mau quá!"
Chịu, không giải chi tiết được, chỉ biết khó mà làm vừa lòng con người chúng ta (hihihi)


Cái người buôn dưa lê, đầu tuần bước lại tâm sự một "đứa con". Tôi chợt nhớ nhắc nhở những "đứa con" khác ... để "má" để ý. Hy vọng những "đứa con" đó bỏ được cái tật xấu mà trong suốt 1 năm qua tôi đã dập tắt.
Ngẫm nghĩ rồi cười: Đa số ai cũng bo bo cho quyền lợi của mình, buôn dưa lê - ca thán đó là cái tật rồi, ai chết mặc ai.
Suy nghĩ sống : Điều mình thấy không được, không muốn người khác mang lại cho mình thì đừng làm!
Nhưng nếu phải nhận thì ... cũng là chuyện thường ở đời thôi mà.

Và vì thế nó đến tôi cũng dễ thản nhiên hơn

Có lẽ trong trường hợp này dùng câu :" Thánh nhân đãi kẻ khù khờ" là không sai. :-)
T6, HT ra phán quyết hết tháng này mọi người "đẩy xe" nơi đó phải dời đi nơi khác, cho 1 tháng để kiếm chỗ.
Mọi người lại nhốn nháo chạy tìm chỗ. Các bạn quay lại "Bà T hên!"
- Hên, bởi tôi đã bỏ nơi đó đi dù tiền nhà đã trả đủ tháng mà chỉ sử dụng có 2 tuần, gặp bao nhiêu điều tiếng.
- Hên, bởi vì tôi không cầu mà lại được đổi qua ngày chẵn, đỡ phải xách xe đi làm cuối tuần.
Bác H có thêm cô như bác mong, bởi mọi người đổ xô đi kiếm nhà, cũng mừng cho bác.
Và từ tháng sau tôi sẽ trả tiền nhà như giá bác nói, không trả nhỉnh hơn như tháng này tôi đã trả. Bởi tôi thấy trả thêm 1 chút cũng không sao, nhưng giờ thấy bác này có được 5 rồi... ổn rồi.
Nghe bác khoe vui trong điện thoại, vui lây và "Chúa lo liệu.."
Cái T lại vẫn cứ muốn chọn cái phòng rộng không chịu phòng nhỏ và chần chừ, ruốc cuộc HN nhận ngay chỗ đó và T lại chạy...
Đó chỉ là phương tiện để câu cơm, mà nhất là trong điều kiện khó khăn này thì ... muốn như ý không phải dễ.


Nhà Dì khánh thành với Đại lễ Cung hiến nguyện đường, khách mời ân nhân trên 3 ngàn thiệp. Dì phải chuẩn bị gần 4 ngàn phần quà, mà mỗi phần quà đến mấy món và vài ba công đoạn, tôi tranh thủ giờ nghỉ ngơi vào làm phụ. Dì không chịu vì sợ tôi mệt dù rất cần thêm tay, có chút giờ nghỉ lại dùng sức tiếp. Tôi phải nói: "C/nhật Dì có nhờ năn nỉ con làm phụ, con cũng không làm phụ dù là rảnh!" thế mới ưng. (hihi)

Chúng tôi đặt bánh trên bắt hình ngôi thánh đường nổi, hy vọng họ làm đẹp. Bởi tôi thấy ý tưởng của Út cao quá, dân vẽ mà. Còn mua thêm 2 chai ... thế mới đủ bộ.
Hôm qua Dì đưa thêm 2 cái đuôi nheo để 2 nhóc đi. Tôi sẽ xin thêm 1 cái để cả nhà đi hết. Bởi nhà Dì chỉ mời những ân nhân
, trong nhà xót 1 người không thuộc diện ân nhân.

Thấy nhà Dì khánh thành dưng nhớ Bố ghê. Giá gì Chúa cho Bố còn đến giờ này... vui lắm đây. Bố hay nói: Các bà ấy dại quá, xây nhà to để rồi "họ" lên tiếng mượn thì làm sao ???
Bố đã sống qua những giai đoạn thăng trầm của người Bắc di cư.

Mưa gần như suốt tuần nên tối tối không thể đi thể dục... Mà 2 tuần nay bận rộn quá tôi cũng không thể theo chế độ ăn được nên chân cẳng đau...

Tuần sau phải đi tái khám, thử máu lại đã quá hẹn khá lâu, cầu xin có giảm để ngưng thuốc.


Xe trục trặc, Dì nói đổi xe mới đi. Tôi không muốn đổi. Dì nói để dành mấy tháng là đủ mua xe. Ừ, nếu đổi xe ắt tôi vẫn đi xe số, tôi không thích tay ga, dù đi ngon nhưng máy mau xuống, xe nặng và nếu gấp dám phóng vù vù lắm. Xe số tuy không xoang nhưng ok hơn. Mà nhất là của bền do người. Tôi đang suy nghĩ loại xe nào ? Giá mà có tiền mua xe Nhật thì ưng ý quá. Nào giờ tuy nghèo nhưng xe thì toàn dùng của Nhật, dù nó giờ đã thành cổ...
Sáng nay lễ ra dưng nhớ anh nhiều.
Tuần bình an




****
Bài suy niệm lời Chúa của chủ nhật thứ 28
(tức ngày mai)

http://memaria.org/default.aspx?LangID=38&tabId=440&ArticleID=28884



Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

LQ: cuối tháng 9




Tháng 10 lại đến, mau thật!
Hôm qua sinh nhật 1 người bạn, tôi nhớ nhưng không gọi chúc mừng. Bởi họ chối bỏ quá khứ, đã có tuổi nhưng dùng cách teen giải quyết vấn đề, một chuyện bình thường ở ngóc ngách đời; xa lánh bạn bè nối khố bởi giờ họ đã hơn bạn; gán ghép cho những người gv nữ độc thân đều đi vào con đường mà họ đọc thấy trên báo; ...

Tuần rồi có nhiều chuyện "được mang tiếng" đến với tôi. Tôi phớt lờ, chẳng buồn để ý. Bởi ngay từ ngày đầu, biết chắc sẽ được "tiếng ..." khi có liên hệ... dù là thật nhỏ.
Chiều thứ sáu, bùng nổ, ráng nén cái tính thẳng của mình, nói cho cái người chuyên suy diễn và buôn dưa lê ấy nghe đầu đuôi.
Nghe xong người ấy nói:
- Tại tao thấy áy náy vì mướn hai nhưng 1 bỏ, sợ bả buồn nên tính giới thiệu AT qua.

Cái Chi thấy tôi bị xỉ vả và tôi ráng kềm tính nóng để nói cho hiểu, nó can ngay trước mặt người kia:
- Chị đừng nói cho mệt, người ta ưa suy diễn nói mệt lắm.

Tôi chưa báo cho bên ngoài biết dời nơi ngoại trừ 2 người trong cuộc, ấy thế mà mọi người ai cũng đã biết. Gặp ai cũng hỏi:
- T dời hử?
- Dạ. Sao ace biết, em chưa ...
- Ăn, aN kể.
Thiệt bó tay. Vật đổi, sao dời, còn tính suy diễn thêm thắt rồi buôn dưa lê thì .... (thở dài)

Ngẫm ở đời cũng lắm người lạ, cho ai cũng khờ, cũng ngố hết, chỉ mình họ mới biết tính toán ...
Tôi là cái người tiếp xúc hàng ngày, sẵn sàng bỏ thời gian chia sẻ kinh nghiệm để người ta có phòng ốc ổn, sẵn sàng truyền tin giúp, đã giao kèo ngay từ ngày thứ 3: 1 trong 2 rút là tôi chuyển dù địa thế thiệt thòi..; lại là người chuyển lời giúp trước 1 tiếng khi người kia rút... Đâu có khùng mà cứ ôm cái khang trang để phải tất bật trong ngày được nướng, để cho người khác vào...


Cuối cùng, chẳng cầu mà lại được, được nghỉ ngơi trọn vẹn cuối tuần.
Cảm thấy thật vui và an tâm khi Q về nhà gia đình lo. TM về với cô nó dù HC rất được.

ST rút cho thứ 2 mùa Mừng, vì tháng này là tháng Mân Côi. Đó là lời nhắc nhở, đừng để tiền bạc chiếm hết thời giờ của mình. Bằng chứng những gì đã diễn ra trong 8, 9 tuần qua, chỉ vì 1 chút lợi danh mà họ sẵn sàng quay lưng lại, suy diễn, đổ lỗi rồi âm thầm trả đũa, chơi xấu tất để thu hết cái lợi về họ, mà trước mắt nước mắt cá sấu chan chứa ...
Và chuyện xảy ra trong hơn 1 tuần qua. Chuyện cái micro,...
Sáng nay, lễ ra các Sơ mời chia sẻ KMC, tôi rút thứ 3 mùa Mừng và 2 mùa Sáng. Vậy là mỗi ngày thêm 30 chục không thì KMC của các Sơ bị đứt đoạn.



Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

Xài đồ hiện đại



Nghĩ mà mắc cười quá chừng chừng.

Từ chuyện cBH được tậu cho cái âm thanh loại đơn giản xách đi đâu cũng được.
1 bà nhất định giữ số tiền mọi người góp được, nhất định gạt ý kiến của tất cả không đồng ý đưa cho cBH giữ. Hôm sau bà đưa vô 1 cái máy chỉ xài được khi có điện, còn không có điện thì chịu. Hiệu lạ hoắc và cái vỏ trầy sướt tùm lum, cũ rơ cũ rích, chỉ có cái micro là mới toe, với cái biên lai giá 2T3.
CBH đưa qua cho tôi xem và hỏi cái này thấy thế nào, sao chị thấy cũ quá mà giá tới 2,3 lận.
Thú thật về máy móc điện tử, tôi thường dùng từ đồ "hại điện", dốt đặc. Nhưng, nhìn qua cái máy: hai chị em đồng ý hàng cũ rích. Còn tôi nhất là chỉ xài được khi có điện, không phù hợp, mua loại có xạc pin để dành khi không có điện cũng xài được luôn.
CBH gọi cho nhóm đại diện, đầu giờ chiều hôm ấy người đại diện vô nhìn cái máy: máy đã quấn lại, giá bên ngoài chỉ chừng 300. Còn cái máy bên này có cái giá hơn 1T, cái khoảng 900, có cái mắc hơn nữa. Cuối cùng, người phụ nữ vô, từ bên này nghe tiếng bà ta càu nhàu này kia máy bà mua là hàng tốt, nhưng tại trời mưa quá nên người ta không đưa được cái thùng mới, v.v.v.v. CBH không dính vô để nhóm đại diện tự làm việc. Cuối giờ hỏi kết quả: bà ta trả lại tiền để nhóm đại diện đi mua.
Hừm, con người gian và tham thật! Cái bà này tưởng ai cũng ù ù cạc cạc, tính sơ múi 2T.
Hôm sau, người đại diện mang cái máy y hiệu bên này nhưng hàng tốt nhất, có cả tape và cổng Usb, radio, âm thanh cực to, phần micro có cả nút điều chỉnh lớn nhỏ.
Chuyện gây cười bắt đầu từ cái máy hiện đại này.

Hôm sau, CBH qua:
- Ê, mày ơi! Sao hồi sáng chị mở nói vẫn còn tốt, nhưng giờ này nó cứ "Bụp! Bụp!" liên tục, các đèn nháy tùm lum mà nói không được!? Chị đâu có chỉnh gì đâu, hôm qua để sao hôm nay chỉ lấy ra xài thôi.
Tôi xem thì đúng i xì, mọi thứ bình thường nhưng cứ "Bụp! Bụp!", đành bó tay. CBH mang về phòng.
Chiều, khi tôi đi qua phòng, cBH gọi lại với khuôn mặt tươi roi rói:
- Giờ chị bật lên nó lại nói được rồi mày.
Hơi ngạc nhiên có lẽ nó mát dây, hỏi:
- Chị có gọi cho người ta chưa, để người ta mang ra tiệm xem sao?

Một chốc sau, cBH bước qua cùng cái máy với vẻ mặt đầy thắc mắc:
- Ê mày ơi, giờ nó lại "Bụp! Bụp!" không nghe được gì hết!
Bỗng dưng tôi chợt nghĩ:
- Qua nay chị có cắm điện cho nó không đó ???
CBH trố mắt ngạc nhiên:
- Phải cắm điện hả ? Dây điện đâu mà cắm ???
- Chời ơi, dây điện ở trong thùng đó, lấy ra ghim vô máy rồi ghim vào ổ điện. Qua nay chị xài hết điện trong cục pin sạc rồi nên nó mới lụp bụp như thế đó. Em cứ tưởng chị có cắm điện mà nó bị như thế chứ.
Thế là cùng cBH về phòng lấy dây điện cắm vô, máy nói bình thường.

Hai chị em phá ra cười, cười vì cái ngớ ngẩn của mình. Chẳng khác gì "Hai lúa lên tỉnh".
Đang mắc cười vì dân thành phố chính hiệu con nai vàng, mà máy móc thì dốt đặc, xém tí bị người khác cười chê cho khi gọi họ vào mắng vốn cái máy hiện đại mới mua mà đã muốn hư. Chị chưa gọi.

Thế là nhân tiện đang cười, tôi nhắc lại chuyện xưa... cBH vừa cười khanh khách vừa vỗ vai tôi:
- Con khỉ này, mày làm tao cười muốn bể bụng.

Tôi nhắc lại chuyện cách nay khoảng 7 - 9 năm, năm đó cùng ban, cHlớn có tiền đô người nhà gởi cho, cHlớn dẫn cả nhóm đi siêu thị M-max CH ăn gà rán. Hình như năm đó món này mới có ở SG được vài năm.
Vô tiệm ăn ngay trong Sthị, từng trận cười cứ thế mà nối tiếp nhau, cười đến no và đau cả bụng. Chỉ vì giống "Hai lúa lên tỉnh":
Gọi món: cả nhóm đi ra quầy nhốn nháo chỉ cái này cái nọ, hỏi giá này kia, trong khi cái giá tiền để chình ình trên đó. Cười quá chừng. Mấy em đứng quầy thấy mọi người, toàn già (chỉ trừ tôi là trẻ) tưởng đùa nên cười vui chứ có biết đâu toàn "Hai lúa" cả.
Chọn bàn và bê thức ăn ra bàn. Đến phần sử dụng dao muỗng nĩa để ăn. Nghe người ta nói ăn món tây (đui) này phải dùng mấy thứ kia nó mới xoang, sành đời. CTình Si chẳng biết sao đó mà nguyên cái đùi gà đã chín ngắc vậy mà mó nhảy phóc ngay xuống đất, trên nĩa của cTS chỉ dính lại miếng thịt bé xíu. Mọi người cười quá chừng.
CTS còn tếu:
- Không sao, tụi mi mấy đứa che cho chị, chị lượm lên, phủi đi ăn tiếp, dại gì mà bỏ đi.
Loay hoay mãi với cái nĩa, chẳng ai ăn được gì bù lại cứ cười và cười vì dao cầm tay nào? muỗng rồi nĩa tay nào? Đổi qua đổi lại, người này nói dao bên phải, nĩa bên trái. Người thì nói dao trái nĩa phải. Người thì còn muỗng tay nào? Người nào xắn được 1 miếng thì hí hớn khoe thành công rồi.
Chưa, được miếng thịt thì ăn chấm gì, ớt hay cà chua ???
cứ thế mà cười, giòn tan. Lại châu đầu vào nhau:
- Mấy bàn kia chẳng biết chị em mình có gì vui mà cứ cười khúc kha khúc khích thế kia, ha!
hihi hihi hihi

Cuối cùng, đứa nhỏ nhất lên tiếng, bởi nó đã đi ăn món này rồi.
- Các chị nhìn em nè: bỏ dao bỏ muỗng nĩa sang một bên, cầm thẳng cái đùi / cánh gà lên, chấm tương và đưa lên miệng cắn cái ..., rồi ung dung nhai...
- Ồ, có lý quá, con nhỏ này chẳng chịu nói trước làm các chị 1 phen bể bụng.
hihi haha hehe
- Tại các chị đòi ăn theo đúng tây, còn em chỉ biết ăn theo kiểu nông dân quê mùa thôi...

Đến phần kết: đi rửa tay. Lại 1 phen nhốn nháo, rửa làm sao ? xà bông đâu? vòi nước làm sao cho nó chảy? Sao chị làm cách nào nó cũng không nhả nước ra thế ???
Rửa được đôi bàn tay lại thêm 1 trận cười rung ruột.

Hễ nhắc lại chuyện đi ăn gà rán là cười chảy nước mắt.
Mới đó mà CTSi đã nghỉ hưu được gần 5 năm rồi. CNN còn 3 năm và 2 cHlớn chỉ còn 4 năm nữa là hưu, còn cBH và tôi còn phải thêm 15 năm nữa mới được an dưỡng.


Ngẫm nghĩ: chúng tôi quả thật lúa quá chừng chừng. Đến giờ này vẫn chẳng hơn gì, vẫn cứ lúa. Cái gì hơi hiện đại 1 chút là điếc đặc, cứ phải nhờ đám trẻ chúng chỉ dẫn cho.

Ôi, đời "dức cháo"!!!