Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

Sinh - Lão - Bệnh - Tử

Hôm nay nhờ vào Net tôi mới hay tin Ba của anh Ba qua đời.
Tối xong việc, phone chia buồn cùng ông anh. Phone reo đến 6, 7 lần mới có chủ nhân, âm giọng buồn như từ ... vọng lên; rồi nghe tiếng xụt xịt, tôi cảm nhận được nỗi đau này của ông anh.
Đang 1 mình ở quán cà phê ngoài Sài Gòn.
Chia buồn cùng anh.

Tiếng xụt xịt làm tôi cũng rơi lệ bởi nhớ lại ngày Ba và gần nhất là U tôi ra đi.

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

tuần dài...





Tuần này quả là dài ngoẵng ... :-)
Công việc dồn dập, đám nhỏ lại nghịch, nói, cứng đầu hơn những 5 trước, nên chỉ mới 2 tuần bán trú (học cả ngày) mà tôi đã bị khàn tiếng suốt. Cứ thứ 7 đến chủ nhật tiếng đỡ khàn thì ngay sáng thứ 2 đã bắt đầu khàn lại.
Tuần này còn khốn khổ hơn, tôi bị bí đại tiện luôn 5 ngày liền. Tôi bị mắc cái chứng thuộc tâm lý, hễ không thoải mái về giờ giấc, ức chế công việc hay đi lại (như ngồi xe liên tục khi đi chơi) là y như rằng tự động không đào thải.

*** Thứ tư, bực mình vì biết thời khoá biểu của tôi bị đổi, bị mất giờ nghỉ liên tục mà nghỉ ngắt quãng. Cố ý nói thẳng cho người chiếm mất giờ chính khoá của tôi là tôi không đồng ý.
1 chị cũng bị như tôi nhưng không dám đi nói, thấy tôi đi nói thì nói :"Mày đại diện mọi người nói cho ổng biết", tôi gạt phăng ngay :"Không, em chỉ đại diện cho bản thân em thôi chứ không đại diện chung, được việc thì không nói chi, chừng không được việc, đưa ra hội đồng chẳng ai lên tiếng gì cả, 1 mình em chịu trận, trường này hay có cái kiểu này lắm!" Chị này nghe thế giận tái mặt và quát vào mặt tôi "Thì mày đại diện cho mày, tao có nói mày đại diện mọi người đâu!"
hmmmm thế đấy, ai cũng muốn hưởng lợi nhưng không hành động, im lặng nhịn khi mình bị xử ép, chỉ muốn người khác nói nếu có người dám nói.

*** Thứ sáu vào trường thấy tủ bị phá bung, mà tôi mới thay ổ khoá mới vào. Cũng may tôi chẳng để lại vật dụng cá nhân nên chẳng mất gì cả.
Các tay thợ sơn có tánh không tốt, nhiệm vụ sửa và sơn quạt nhưng lại đi lục tủ. Tôi báo ngay cho xếp biết. Bởi hôm trước chỉ có tôi và người bm của tôi là về trễ nhất.
Ngày thứ 6 tuần này mệt mỏi nhất, làm đến 13 tiếng, tối về nhà ăn cơm tối xong nhìn đồng hồ đã 8:30 rồi.
Hôm nay tôi cố ý phạm tội nói dối. Các vị được lợi từ việc nói dối của tôi ai cũng nói :"Nói dối này không có tội, cô đã nói giúp chúng tôi, chúng tôi xin hoài mà không được" Thật thì cái nói dối này chẳng có hại với bất kỳ ai, toàn là lợi, nhưng vẫn là tội nói dối.

*** Thứ bảy họp đầu năm, Cảm Ơn Chúa đã giúp con, các Ph đã nhiệt tình nhận sự trao phó của tôi, họ ngồi ngay lại với nhau họp bàn cách tiếp tay với tôi.
Định làm 3 việc trong chiều nay nhưng chỉ được 2 việc, còn 1 việc không gặp được con bé Thuỳ dù chạy vòng vòng kiếm con bé. Muốn gặp con bé để thực hiện nốt phần ký thác của anh.
Ăn hủ tíu nam vang ở nhà anh chị ngon, ăn no căng bụng. Muốn về lúc khoảng hơn 1 giờ, vì không muốn lại để mất giờ Kinh Lòng Thương Xót Chúa của cá nhân lúc 3g chiều, nhưng anh chị giữ lại vì trời nắng quá.
Chiều nay đã trao 100Usd cho cô Tốt, phần học bổng chị Y nhờ. Mai mốt có giờ rảnh đổi tiền của chị ra và mua lại phần đã ứng ra.
Chia sẻ với chị A, nói chị ráng bỏ ra ngoài đầu óc, đừng nhớ những gì NĐK đã trì triết, đã móc méo hàng ngày, v,vv,v để mà tiếp tục sống, công việc dạy - va trạm nhiều đã nhức đầu, đời sống nhiều lo toan lại thêm những trì triết này kia của NĐK thì quả là mệt mỏi lắm.
Và ac đã không đả động gì đến chuyện buồn phiền của gia đình.
Gặp nhau thăm sức khoẻ, nói chuyện nghề nghiệp, vui vẻ.
Tối về kiểm tiền hồi sáng thu của Ph, phát hiện ra mất 500 ngàn đồng. Tôi buồn vô cùng. Lục trí nhớ và biết chắc là mình đã xem kỹ rồi. Và thì vẫn như mọi khi, lỡ mất rồi thì thôi, bù tiền túi ra và quên đi để có giấc ngủ ngon, rồi cũng để dành lại được số tiền ấy.

*** Chủ nhật, đêm qua bịt tai ngăn tiếng ồn để không bị thức giấc dậy, tôi đã ngủ được 1 giấc dài 8 tiếng, dù có bị giật mình dậy 2 lần nhưng ngủ lại ngay. Và thế là sáng nay không đi lễ sáng sớm mà để chiều mới đi, ngủ cho lại sức, cả tuần bị thiếu ngủ rồi. Vào trường chấm bài vở, tôi đã lục học tủ và thấy số tiền ấy mà hôm qua tôi không thấy. Mừng quá chừng. Cảm ơn Chúa.
Chấm bài và viết chữ mẫu, mỏi tay quá chừng, chỉ mới được 2,5 chồng vở, còn lại 4 chồng vở, đành để lại mai vào làm tiếp.
Anh gọi nói chuyện. Cũng may leo núi bình an dù bị vọp bẻ, bởi không biết tí gì về ngọn núi, độ cao 1,5 km là ngọn núi khó, không dành cho những người mới leo núi.
Nhắc có người rất muốn đi, tôi biết hàm ý ai nhưng cố ý hỏi để nói ra nhưng không nói.
Người này không màng vật chất bởi tay làm hàm nhai, có làm mới có ăn - ngồi không ai dễ mang phần đến cho.
Nhưng, chẳng cần thiết nữa.


Nhiễu sự tự chuốc!



Người ta nói chẳng có cái dại nào giống cái dại nào, quả chẳng sai.
1 năm trước, 1 người mỉa tôi phải chăng muốn có tiếng nên mới cho tiền vào kia gây quỹ giúp người già, rồi phải lệ thuộc vào nội quy của họ không tự quyết được gì cả, cái gì cũng phải chờ sự đồng ý của BĐH. Tại sao em không tự mình quyết lấy số tiền của mình, trao tặng mà không cần phải hỏi ý kiến ai cả, tại sao lại tự rước phiền phức vào mình ???
Lúc ấy, tôi bình thản, mình đâu có nói ra ngoài cho người ta biết chủ nhân số tiền đó, chỉ có chị Y và chị TD biết ước vọng của mình. Chỉ muốn đưa vào đó để có thêm nhiều người già khổ được giúp đỡ, thế thôi.
Nhưng hôm nay, đúng là thấy phiền và thấy lời của người đó quả đúng quá! Tự rước phiền phức vào người. Giờ thấy thiện nguyện tiêu điều, lại còn muốn tôi hỏi ý kiến a3 và cVH nên dùng tiền đó vào việc nào? Mang cho nơi nào đó 1 lần cho hết ?
Tôi không thích bất nhất như thế nhưng phải

BĐH họ muốn cho ai cũng được nhưng món tiền gốc tôi đưa ra gầy dựng mục đích giúp người già, tôi xin rút lại để tiếp tục duy trì ước vọng của tôi sau tang lễ của U tôi; phần mọi người đóng góp vào BĐH có quyền tự quyết sau khi họ bàn bạc làm cú chót rồi rã. Tôi không care.

Nhưng, đến giờ họ chẳng đá động gì đến nguyện vọng của tôi. Thôi thì đã bị 1 người trong số BĐH dưng không đã mang tôi đi bêu rếu coi chừng con T nó lừa tiền, thì tôi tự quyết số tiền gốc của tôi để tiếp tục giúp người già; còn số tiền còn lại của mọi người góp vô, tôi trao lại cho BĐH họ quyết gì tuỳ họ. Trao cho ai cứ việc nói tôi đi trao ngay.
Tôi vẫn theo dõi nhưng chỉ là hành khách.

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009

Lẩn quẩn ..



*** Chủ nhật 13 tháng 9

Mấy hôm nay khó ngủ, trằn trọc ...
Sáng sớm đấu tranh tư tưởng lắm tôi mới ngồi dậy đi lễ; người mệt và buồn ngủ.
Cha trẻ mới lãnh tác vụ được hơn 1 tháng, mặt non choẹt nhưng tác phong rao giảng lời Chúa thì đĩnh đạc và đúng là vị truyền giáo.

Sáng nay thằng T nhí tạt ngang nghé thăm tôi, 2 vợ chồng nó cứ nhe răng cười chào tôi, còn tôi phải mất đến gần 5 phút mới nhận ra nó. Ngày xưa gọi nó là "nhí" nhưng hôm nay gặp lại nó thì quả là voi chứ chẳng nhí tí nào.
Thằng em đồng nghiệp ăn chơi hưởng lạc thú tra gái đến nỗi ngày đó tôi ngẫm không biết làm sao mà nó vẫn ung dung đứng trên bục giảng.
Hỏi nó :"Giờ sao rồi?" nó hiểu ý bà chị :"Ngày xưa ăn chơi qua hết rồi, giờ thương vợ thương con lắm bà chị ơi!"
hìhì Ngày xưa mỗi lần gặp là nó í ơi bất kể ở đâu "T già!" "Bà T già!"


Nói đến gặp bạn cũ, hôm tối thứ sáu ghé qua nhà thăm Bố T, gởi Bố 1 món tiền để Bố tuỳ nghi làm thiện nguyện, muốn giúp ai cũng được. Bố cứ làm như ai cũng như Bố, Bố dặn :"Nhớ nói với V và T có muốn làm việc thiện thì nhớ gởi cho Bố. Bởi nơi Bố ở rất nhiều người nghèo cần giúp đỡ."
Tân Bùi, Bảo Lộc.




"Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai, là ai, là ai?
Mà yêu quá đời này." (Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng của cố ns Tr.C.Sơn)

Tôi là ai???
Đức Giêsu hỏi các môn đệ "Người ta bảo Thầy là ai?"
"Còn các con, các con bảo Thầy là ai?"
Phêrô đáp :"Thầy là Đấng Kitô".
Phêrô nói bậy bởi ông nói mà chẳng hiểu mình nói gì. Ngay sau khi ông tuyên xưng thì ông đã kéo Chúa ra nơi vắng và can gián Chúa. Vá Chúa đã quở trách "Satan, hãy lui đi! vì ngươi không biết việc Thiên Chúa, mà chỉ biết việc loài người".
Phêrô tuyên xưng theo trần thế.
Còn chúng ta, chúng ta thì sao? Chúng ta có dám tuyên xưng đức tin trong chính đời sống hàng ngày của chúng ta không?
Bài đọc 1 "Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu. Tôi đã không che mặt giấu mày, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi. "
Bài đọc 2 thánh Giacôbê chỉ cho ta thấy đức tin không có việc làm là đức tin chết. Con người chúng ta nghĩ hàng ngày đi lễ, đọc kinh cầu nguyện là ta đã thánh thiện lắm rồi. Nhưng Chúa dạy ta phải thể hiện đức tin của ta qua hành động, việc làm.
Chúa đến không phải để tỏ uy quyền mà là đồng hình dạng, chung chịu đau khổ với chúng ta và cuối cùng là giá máu để mang lại vinh quang, hạnh phúc trường tồn cho chúng ta.


Tôi là ai?
Trong tôi Chúa Giêsu là ai?
Niềm tin của tôi với Chúa như thế nào ? Niềm tin của tôi có chăng chỉ trên môi miệng? Còn người ta vả tôi má trái thì tôi xửng cồ và tốt nhất là tránh xa họ để không bị phiền....




*** Thứ hai 14 tháng 9
Sáng nay đứng muốn rã giò vì họ chào cờ lâu quá! Tôi thì còn có thể đi tới đi lui cho đỡ mỏi, còn đám nhỏ phải đứng yên 1 chỗ, thật tội chúng.

Trưa ăn canh bún riêu cua, cái bụng tôi dở chứng khó chịu làm cho cái đầu tôi nhức bưng bưng, đến khi tống hết được những thức ăn ấy ra khỏi bao tử thì tôi mới đỡ.

Đêm qua bị mất ngủ, nằm trằn trọc gần cả tiếng mới ngủ được. 3:50 đã bị đánh thức bởi tiếng kè đám tang, hàng xóm sáng nay đi an táng. Trưa nay cúp điện nhưng ráng dỗ giấc, tôi khò đuợc khoảng 50 phút.

Chiều, aH đã làm cho tôi một bàn thờ nhỏ cỡ ngang tay, thật đẹp. AH là phụ huynh học sinh hiện nay của tôi. Tôi và aH biết nhau gần 20 năm rồi. Ngày đó, nếu c.Tr mà ưng aH thì nhóm chúng tôi đã có 1 ông anh rể rồi. Có lẽ cái duyên không có nên mới thế.


Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

Thứ bảy 12 tháng 9





Quen giấc, định bụng ngủ đến 7 giờ mới dậy ai dè mới có 5:30 đã giật mình dậy và tỉnh như sáo vì tiếng nhạc từ nhà hàng xóm với bản Lòng Mẹ của cố ns Y Vân quá hay, ray rức tâm hồn...
Ráng dỗ giấc vì đêm qua mải chơi và đọc sách đến gần 12 giờ mới thăng. Ráng lắm, đọc kinh và chỉ chập chờn.

Thứ sáu hôm qua, cũng 1 ngày ray rức vì trách mắng và phạt học trò. Làm thế nào chỉ dùng lời mà con nít nó im lặng ngồi học đây ??? Chỉ còn biết ráng cầu nguyện xin cho con đừng trách phạt, mọi sự nhẹ nhàng trìu mến như người mẹ nhân từ với đứa con ngỗ nghịch. Xin Chúa giúp con. Xin Đức Mẹ giúp con. Amen

Cũng sáng hôm qua 1 sự cố làm bản thân tôi cười chảy nước mắt và đau tức cơ sườn, vì cười quá.
Bé V bị sự cố, đôi saldan xa-bô đang đi, đế đi phần đế, phần nền và quay đi đường quai. Phần đế nằm trơ trên mặt đất khi bé V nhấc chân lên cho chúng tôi thấy sự cố. Ai cũng phì ra cười vì con bé cũng tếu. Nó cứ nhấc chân lên cho thấy sự cố nó đang bị. Tôi vừa ôm bụng cười vừa lấy chìa khoá xe của nó, đi lấy cho nó đôi dép dạng guốc nó để trong cốp xe.
Giờ nghĩ lại vẫn mắc cười. Có lần vào 5 ngoái tôi cũng bị sự cố như thế, nhưng cũng may nó chưa rớt lìa hẳn ra như con bé V bị. Lúc đó tôi lết chân vào phòng thư viện lấy mấy cọng thun buộc đỡ và từ từ xuống phòng thay đồ đổi bộ đồ tây và mang đôi saldan vào.

Cũng hôm qua, nhận được cái meo, đọc mà thấy buồn. Chỉ còn biết cầu nguyện cho người bạn này.
Tôi có cảm nhận chỉ sợ người bạn này sẽ rơi vào 1 tình trạng thần kinh khi đã quá toan tính, mưu chước này kia như thế, chẳng còn tình nghĩa ruột thịt. Người xưa nói "Máu chảy ruột mền" còn đây đục khoét cho chảy tràn lan...
Tôi cảm thấy buồn vì meo này bạn gởi cho cả Ấy. Tôi rất lo cho sức khoẻ của Ấy và ....

Dâng tất cả lên Chúa xin Chúa hoán cải bạn. Xin Chúa hun đúc bạn hàng ngày mở ra và đọc cũng như suy ngẫm Lời Chúa. Xin cho tâm bạn tịnh lại để suy nghĩ lại tất cả. Amen



Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

10 tháng 9

Hôm nay quả là 1 ngày thật buồn, nặng lòng kinh khủng.
Khan cả tiếng vì đám nhỏ nói chuyện kinh khủng, bất kể lúc nào và cũng chẳng sợ ai, kêu đến tên thì giương đôi mắt ngây thơ nhìn, mới nhắc xong cúi xuống đã lại tiếp tục câu chuyện .... chỉ đến khi nào kêu lên tặng bánh tét thì mới tá hoả sợ. Buổi sáng thì ok, nhưng buổi chiều thì quả là mệt mỏi.
Bảo mẫu đâu mà chán quá, ngồi ngay trong lớp nhưng trò chạy nhong nhong ngoài sân, đã thế cả trường đang trong giờ học chúng còn la hét um xùm đến 2, 3 bận mà chẳng thấy bóng dáng bm ra đuổi vô, vẫn thế, đến khi mình đến sát đít chúng, chúng mới ù té chạy vào lớp. Cũng may ban bệ đi đâu đó nên không thấy cảnh này, nếu thấy chắc chắn mình không thoát tội không chịu giữ trò, trong khi chưa tới giờ vô tiết, đang là giờ trò rửa mặt do bm đảm trách..
Thật là mệt mỏi.
Chiều nay mình đã phải dùng roi xử phạt 20 đứa. Chưa hết, toàn là con gái quậy phá, nói chuyện, chạy chỗ, 17 đứa con gái và 3 thằng con trai.
Ôn bài toán thì có ít là 5 đứa chẳng học hành gì, chẳng nhớ cái dấu bé ( < ), dấu lớn ( > ) nó thế nào, chiều nào; chẳng phân biệt các số từ 1 đến 5 số nào lớn hơn số nào, số nào bé hơn số nào; muốn lớn thì lớn, muốn bé thì bé. Cho cái đám biết làm làm bài theo hướng dẫn miệng của mình, chú tâm chỉ mấy đứa mụ mị, thì cái đám kia quậy phá, lại phải dùng bánh tét và ....

Ra về lòng nặng trĩu, tại sao chẳng nhớ đến và cầu nguyện ....

Đi nhà thờ Chầu Mình Thánh Chúa và dự lễ, bài Tin Mừng hôm nay càng làm tôi thấy mình tội lỗi và cắn rức ....
http://www.webwarper.net/ww/~av/www.dongcong.net/LoiChua-SuyNiem/BaiDocHangNgay/Nam1/tn23-5.htm
Rước Mình Thánh Chúa xuống, cầu nguyện, giật mình vì 1 giọt lệ rơi xuống gò má phải nhỏ vào ngực áo... Tôi đã khóc vì ăn năn....

Lạy Chúa xin nhắc con nhớ đến Chúa, cầu nguyện và xin dâng lên Chúa tất cả vào những lúc học trò của con quậy phá, làm ồn, không chịu học, không nhớ bài, ..v... để con không còn dùng thước với đám trẻ, không còn xúc phạm đến Chúa đang hiện diện qua hình ảnh người anh em . Xin cho con như người mẹ hiền đầy yêu thương, nhẫn nại, .., với đám con hiếu động này. Amen.

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

09/09/09

Thứ tư ngày 9 tháng 9 năm 2009, tóm lại 09/09/09 (hìhìhì)

Hôm nay quyết định không về ăn cơm trưa, mua đem theo 2 gói xôi đậu xanh dừa của người Nam, 1 gói ăn sáng và gói còn ai để ăn trưa. Hìhì đừng nghĩ tôi chùm sò, hỏng có đâu. Bởi tôi luôn giữ sức khỏe và tẩm bổ đó chứ, nhưng riêng thứ 4 và sáu thì không; cũng ngon và xong bữa. Từ hôm bị - được xuống ký đến giờ, chẳng thể nào lên, cái mặt vẫn hom hóp vào, cái bụng chẳng xuống được tẹo nào (cái này là cần nhất mà hỏng được, hýccc!) mà bù lại cái eo lại thon thon lại, hỏng có mập tròn nữa, coi cũng đặng. Hìhì bởi vô chỗ làm, ai cũng rủa gầy đi và mặc đồ thấy có eo.

Nói lại chuyện hôm nay, làm việc đúng 10 tiếng, mền mệt, hết giờ về đi lễ tôi ngáp quá chừng và lo ra.
Hôm nay có đánh đau 1 bé. Lại phạm tội. Buồn.


Đang có suy nghĩ hay là mình không dạy thêm vào buổi tối, chỉ dạy 2 buổi ở trường thôi, không kiếm thêm, để thời gian buổi tối lo ,,,