Thứ Ba, 28 tháng 7, 2009
Ý Chúa!
28 tháng 7
Tôi nghiệm tất cả là ý Chúa.
4 giờ sáng tự dưng bị đau quặn ruột làm đang hơi ghen ghen trong giấc mơ... phải mởi mắt. (hìhì, chưa bao giờ tôi có giấc mơ có hơi hướm ghen tị, ngoài đời đã không có tánh đó thì làm sao giấc mơ lại có??? Le lưỡi cười, mơ với mộng mà lị ) Tôi biết đây là cơn đau bụng nóng thường xảy ra vào giữa giấc đêm của tôi, lâu lâu tôi vẫn bị. Lần này thì chắc chắn sẽ có ngày bị vì từ bữa đến giờ, hơn 3 tuần lễ, cà phê chống buồn ngủ, bánh mình không vào buổi sáng...
Nhưng tôi không dè lần đau này làm tôi phải nghỉ dạy và xụt mất gần 2 kg. Đau chẳng khác gì mấy lần trước bị ngộ độc thức ăn, kéo dài hơn 3 tiếng tôi mới thiếp vào giấc ngủ khi cơn đau chỉ còn lại rêm rêm; lúc này trời đã sáng bạch, mọi người ai cũng lên đường lo cơm áo.
Tôi nghiệm ra tất cả là ý Chúa. Bởi hôm qua tôi chẳng ăn uống gì bậy bạ. Buổi sáng 1 ổ bánh mì không với chai nước lọc. Gần 2 giờ chiều mới ăn cơm xì dầu với 1 cái đùi gà. Đùi gà do chính tay tôi chế biến, hấp rồi mới chiên sơ. Buổi tối không ăn gì cả, chỉ uống nước lọc. Như thế thì tô cơm với cái đùi gà be bé qua 14 tiếng chẳng còn gì ...
Ý Chúa như lời tôi cầu nguyện sáng hôm qua ở Đền Công Chính: nếu đẹp lòng Mẹ như ước vọng của con muốn ra sống ở thiên đường La Vang 3 ngày 3 đêm thì xin cho con thực hiện được, còn không đẹp ý Mẹ xin cho con biết.
Ngoài trời đang mưa to, ở trong nhà không sợ ướt người thì thấy đã lắm, gió mát mẻ, khí hậu nhẹ hẳn. Nhưng, chạnh lòng với những người đang buôn bán, đang phải đội mưa kiếm cơm về nuôi gia đình.
Nhớ về những ngày xưa khi gia đình còn buôn bán, trời đổ mưa là lòng tôi bất an vô cùng. Buôn bán của Mẹ, của chị ế ẩm, mưa tạt người ướt mà hàng họ còn đầy, chợ chỉ có người bán không thấy người mua....
Cầu xin ngớt mưa để mọi việc buôn bán, kiếm cơm được bình thường, những người không nhà đỡ phải co ro bên hè phố, sạp trống trong chợ..v.v.
Ngày bình an
Thứ Hai, 27 tháng 7, 2009
Đầu tuần
Tuần cúng cuồi của phép hè, ngày 27/7
Ước vọng và cầu nguyện rồi thực thi, được như ý thì tuyệt, còn được như ý hay không do ý Chúa.
Cứ thi hành và nhờ Chúa lo liệu.
Sáng nay, thông báo trò dồn ngày học lên 2 , 3 và 4 để 4 ngày cuối tuần này rảnh hoàn toàn.
Về nhà, điện ra ĐN nhờ 2 vợ chồng nhỏ T hỏi giúp bến xe có chuyến xe chạy suốt từ ĐN ra QTrị không ? để liệu tính, nếu có thì ok, an tâm ra lấy vé máy bay; còn không thì ... phải tìm đường khác. Nhưng tóm lại, chỉ thấy con đường ra ĐN rồi leo xe đò ra QT là nhẹ gánh nhất.
Đang dự tính thứ tư, nếu xe ra QT chạy suốt không như lần ra H thì lấy vé đầu giờ trưa ra rồi leo lên xe đò đi luôn. Rất sợ buổi tối không tìm ra xe ôm vào Thánh địa, nơi đó bên ngoài còn trống lắm. Còn nếu xe không chạy suốt mà nghỉ dọc đường vài bận như lần ra H thì nghỉ đêm lại ĐN, nhờ nhỏ T kiếm ks gần nhà hắn, ở lại chơi với 2 vợ chồng hắn đêm đó rồi sáng thứ năm ra xe đò đi. Sáng chủ nhật, sau khi dự lễ sáng chủ nhật xong thì đón xe đò về lại bến xe ĐN, đi chuyến cuối về SG.
Sáng hôm sau đầu tuần hết phép hè, lại "xe cháo" đi trước "con trâu" theo sau (hihi)
Ngày mai sẽ phone ra Thánh địa đặt phòng với các Sơ.
Cần tĩnh tâm hoàn toàn.
Nhỏ C nói: Tam Toà nghe nói cũng gần LV lắm đó chị.
Ừ chắc thế, từ thành QT đến QB đâu có bao xa.
Chúa ơi! Mẹ Maria ơi! Sáng nay con đã nói ước muốn của con và giờ đây con thực hiện, còn tất cả con phó hết cho Ngài lo giúp con.
Rất trống trải nhưng thấy an tâm vì aD không áy náy nữa.
Ngày bình an.
Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2009
Chủ nhật 26 tháng 7
Vì ngày mai thứ hai bên Mỹ, gia đình quyết định rút ống thở, não cậu đã chết mấy hôm rồi.
Cha Hương là cha giáo ở Đại chủng viện Sài Gòn giảng thật tuyệt vời. Những phân tích trong sách của Toà Tổng giám mục SG chưa chi tiết bằng bài giảng của Cha Hương.
Phần bánh và cá của 1 em bé ===> đây là 1 chi tiết thật tuyệt vời mà Chúa luôn luôn nói đến, hãy trở nên như trẻ nhỏ.
Bởi cả 5 ngàn người đàn ông ( tức người trưởng thành) chẳng lẽ không có người nào mang theo lương thực ??? 1 đứa trẻ mà có 5 chiếc bánh và 2 con cá thì người lớn lại càng có nhiều hơn.
Nhưng, đứa bé thì cho đi mà chẳng hề nghĩ ngợi gì cả. Còn người lớn cho đi còn phải toan tính thiệt hơn, có lợi lộc gì không ???
.v.v.v.
Thế là từ chủ nhật sau sẽ chuyển nhà thờ ... :-)
Chạnh lòng nghĩ : anh mà được nghe Cha này giảng chắc chắn là mê tít.
Đêm nào cũng chẳng an giấc, nằm mộng hoài. :-(
Tôi thèm đi ra Đức Mẹ La Vang quá!
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2009
Sinh - Lão - Bệnh - Tử
Thứ bảy, 25 tháng 7
Đêm khuya hôm qua xóm tôi lại có 1 cụ ra đi, bà T năm nay 93 tuổi.
Đêm qua, đang thiu thiu ngủ thì nghe tiếng chị A và T nói to :"Đi ngõ sau đi" nghĩ chắc là có ai về nên ồn ào, thôi ráng ngủ để mai dậy sớm đi lễ.
5 giờ 20 chuẩn bị ra khỏi nhà đi lễ thì chị cho hay "Bà T mới chết. Hồi đêm chị A ồn ào nên chị ra xem và biết, rồi cùng bước qua nhà bà T đọc kinh cho bà, phụ dọn dẹp 1 chút"
Sáng nay lúc 6 giờ ở nhà thờ Antôn tôi cũng có 1 thánh lễ an táng, bà Maria P hơn 70, nhà ở khu 4.
Lễ sáng xong đã 6 giờ 5, về đến nhà và bước vào nhà thờ Antôn thấy vẫn chưa bắt đầu lễ, Cha đang nói lời đầu.... 1 hồi mới lễ. Bài giảng hôm nay của Cha hay, nhắc nhở người còn lại cầu nguyện - làm việc phúc thật nhiều cầu bầu cho bà Maria sớm được vào Nước Chúa.
Ra khỏi nhà thờ là bước ngay vào nhà bà T, chia sẻ ....
Tôi hơi có kinh nghiệm trong việc ma chay này....
Năm 87 một mình thức suốt đêm canh thi hài Bà chưa tẩm liệm, vừa học bài để sáng hôm sau thi tốt nghiệp, vừa lo canh nhan đèn giường Bà để những ngọn nến và nhang không tàn tắt, lâu lâu vẩy nước phép lên thi hài Bà và xung quanh xua đổi những điều xấu đi. Trong đêm thanh vắng nghe đủ mọi âm thanh côn trùng, nghe tiếng gió, nghe tiếng âm u tĩnh mịch của đêm, tiếng xe chạy ở đường cái, tiếng nói chuyện của những người làm việc đêm, v.v.v
Rồi năm 9.. cũng thức suốt đên canh thi hài của Ba. Lần này thức không học bài như lần trước mà là đọc kinh, những âm thanh riêng biệt của đêm đen.
Và năm ngoái ... lập lại điều đó ... Cảm giác đêm đen của năm ngoái thật là vô cùng tận ....
Con người khi chào đời khởi nguyên là tiếng khóc, theo sinh lý đó là chuyện bình thường, nhưng thực chất đó là bắt đầu của chuỗi liên tiếp những khổ đau con người sẽ trải qua. Cuộc đời con người buồn nhiều hơn vui. Chỉ khi nào còn người nhắm mắt buông tay, từ giã tất cả mọi của nả vật chất, danh vọng quyền lực, .v.v.v lúc này con người mới thoát khỏi tiếng khóc...
Sự chết là nỗi cô đơn cùng cực nhất, chẳng có ai chết chung với mình, đồng hành với mình. (có người nói thế!)
Người đời nói Chết là hết. Nhưng với người Kitô hữu Chết là chính thức bắt đầu 1 cuộc sống mới.
Để cuộc sống mới của người thân mình sớm được vĩnh hằng thì người còn lại cố gắng làm tất cả những điều thiện tâm đền thay giúp cho người ra đi sớm ra khỏi Lửa Luyện Tội, lửa Thanh Luyện những thiếu xót khi còn tại thế. Người ra đi kể từ lúc nhắm mắt buông xuôi thì chẳng còn làm được gì nữa chỉ còn trông chờ và gia đình con cháu của mình....
Trong vòng 2 tháng xóm tôi ĐI hết 5 người.
Sáng nay, có 1 điều làm tôi thấy buồn khi đang phụ cô V con bà T viết chi tiết họ tên năm sinh, nguyên quán ... này kia để anh T viết cáo phó. Anh T đùa mày rành thế thì mày viết cáo phó luôn đi. Biết anh đùa nên đùa theo, chời chữ em mà viết thì có ma đọc, xấu như còn gà bới giun. Chữ này mà xấu, chữ này làm cho các tay việt kiều về ... => thì lúc này chị A em anh T thụi nhẹ ảnh - xuỵt để ảnh ngưng nói. Sigh, ai hiểu được phiền ... (sighhhhh)
11 giờ sáng
Đếm ngày
Thứ sáu, 24 tháng 7
Ráng ngày không ngủ để đêm có giấc ngủ dài và sâu nhưng chẳng được, vẫn cứ chập chờn và những giấc mơ không đầu đuôi. Đêm hôm qua quyết định sáng nay không dậy sớm đi lễ nên không để báo thức, nhưng chẳng hiểu sao đúng cái giờ ấy lại nghe có tiếng kêu "T ơi! T ơi! T ơi!..." kêu liên tục cho đến khi với tay xem giờ ... đúng 5 giờ 13 phút.
Đến đầu giờ chiều hỏi chị em xem hồi sáng sớm có ai gọi mình dậy không ? Ai cũng nói "Biết không dậy không xuống nhà là không đi lễ rồi nên đâu có ai kêu, chắc là mơ rồi!"
Nói về giấc mơ, hýc, cái này mà trúng dân nghiền đề (đánh số đề) thì tha hồ mà bàn đề để đẻ ra 1 lô con số để mà ... hy vọng chiều trúng to.
Từ bữa đến giờ sáng nào cũng 1 ly cà - phê sữa nhiều ít cà phê, chỉ trừ thứ tư và sáu là không, điệu này dám mai mốt chẳng chóng thì chày cũng ... nghiền cà- phê như ai đó không có cà - phê không tỉnh táo làm việc. hìhì lại sân si :)
Khi sinh ra ta chẳng mang gì đến trần gian thì khi lìa trần cũng thế cũng chẳng mang được gì đi, chỉ 1 thân xác trần trụi.
Bài TM hôm nay về hạt giống gieo vào vệ đường, đất sỏi, bụi gai và đất tốt.
Tiền bạc chức tước sức khoẻ sự sống có đó nhưng rồi cũng mất đi lúc nào chẳng ai biết trước.
Phù vân.
Sáng nay chạy lên con đường ấy ... thấy lòng buồn..
Đã gặp bé Thuỳ, hỏi chuyện, con bé nói có thực tập ở nhà, làm cho mấy người cùng thuê phòng trong nơi gia đình con bé thuê.
Hỏi con bé có ý định ra ngoài xin làm không (như hôm bữa gợi ý ) con bé đáp chưa có ý định đó.
Tôi hiểu. Thì con bé có thực tập để không quên và nâng cao tay nghề cũng ok, sau này có đi kiếm tiệm vào làm cũng ok hơn.
Hỏi con bé đồ nghề đã có đủ chưa, còn cần thứ gì ?
Con bé nói còn thiếu vài chai nước sơn và vài cái cọ ...
Con cứ đi hỏi giá tất cả những thứ con cần, lần sau cô ghé cô sẽ giúp, có thể tuần sau cô ghé.
Cho con bé tiền và 1 phần nói con bé chia cho các bạn đang đi cùng con bé. Vì tụi nhỏ đang mời 1 người khách nữ ... và đang hy vọng vì người khách đó lên phòng.
Vừa thấy tôi con bé vội "Con chào cô? Chú về rồi hả cô?"
Đường về, nghĩ chắc để bữa nào nói cô bé thực hành trên tay mình xem sao ? Mình thì vốn dĩ không ưng mấy cái vụ sơn xanh đỏ lên móng tay chân, cắt da mần (làm) móng tay chân gì cũng thế, cứ để tự nhiên thoải mái.
Giờ thì lại trở về với bản tính đơn sơ giản dị.
Ngủ thôi, mai dậy đi lễ sớm.
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009
T5: ngày 23/7
Lại 1 đêm đầy mộng mị và báo thức là tôi quyết chí ngồi dậy lo đi lễ sáng sớm. Bởi, hôm qua cố ráng ngủ nhưng chẳng ngủ được dù đã cố dỗ giấc ngủ bằng cách đọc kinh, đâm ra thấy tiếc biết vậy dậy đi nhà thờ có lý hơn.
Vừa làm việc nhà vừa đọc cuốn Ăn Chay. Tôi hiểu ra vì sao lại thấy đói bụng kinh khủng, đói chứ không phải thèm thức ăn có thịt như mọi khi. Ngày mai sẽ phải kết hợp chặt chẽ như Mẹ căn dặn.
Giữ chay sẽ làm cho tâm hồn bớt sân si ganh ghét hơn thua.
Trưa nay không đi lên nhà thờ Chí Hoà sớm như mấy thứ 5 trước, quyết định ngồi ở ngoài sân nên 1 giờ chiều tôi mới ra khỏi nhà. Đã phone nói Chi nếu có đi sớm nhớ dành 1 chỗ cho tôi. Thời gian từ 11: 30 đến gần 1 giờ chiều viết những gì cần viết.
Lời cầu nguyện hôm nay theo Sứ điệpMẹ nói các con hãy dâng cho Mẹ trọn vẹn trái tim của các con.
Phải tập cho đến khi biết dâng trọn vẹn cho Mẹ, đó mới thật là tín thác hoàn toàn.
Như bây giờ cũng có thể nói là đã hoàn toàn, nhưng cảm thấy hổ thẹn vì có lòng ích kỷ....
Bài đọc 1 và bài Tin Mừng của ngày Chúa nhật 16 thường niên năm B. Chúa Giêsu là Mục Tử Chăn Chiên Nhân Lành.
Thập Tự: bản giao ước giữa Chúa Giêsu với Chúa Cha để mang lại niềm hạnh phúc, ủi an, đỡ nâng, .... cho nhân loại.
Chiều dài Thập Tự: liên kết giữa Thiên Chúa với con người.
Chiều rộng Thập Tự: liên kết giữa người với người qua tình yêu của Thiên Chúa. Tất cả trở thành anh em của nhau ...
Điều đáng kinh sợ nhất của con người đó là tội lỗi (Satan), nào ganh ghét, ghen tị, .v.v.v làm cho con người càng xa lìa nhau. Chỉ có Thiên Chúa làm cho tội lỗi phải tránh xa con người.
Như xưa, Chúa Giêsu nói với Thánh Phêrô :Satan, cút xéo đi. Hỏng phải là đuổi Thánh Phêrô mà là đuổi Satan.
Chiều nay, trời vần vũ mây đen tưởng chừng như 1 trận mưa kinh khủng, ai cũng lo xếp ghế ngồi sát lại để cho những người ngồi bên ngoài bạt cũng được có chỗ che. Nhưng, cảm tạ Mẹ cùng Thiên Chúa, chỉ 1 chút mưa và ngưng ngay, trời hơi âm âm nhưng không khí thật tuyệt, thật mát mẻ.
Mấy ngày qua, ngày nào cũng mưa, mưa đến độ quần áo không kịp khô.
Và, 3 tiếng rưỡi ngồi trong nhà thờ, ngoài sân, không bị mắc tiểu nhưng lại khát. Khát vì không dám uống nhiều nước, chỉ 1 ngụm từ lúc 12giờ, 1 ngụm lúc 1giờ. Nhưng được cái, cái khát này chóng quên khi đọc kinh, tham dự lễ.
Ai cũng công nhận với Cha khi Ngài giảng, dự giờ kinh và lễ trong lòng chẳng còn mang những sân si, những lo lắng, v.v.v., tâm an bình, ra về lòng thảnh thơi hơn.
Cũng như khi đến Thánh địa La Vang, cảm như được ở nơi thiên đường, mọi lo lắng sân si ganh ghét.... đều không còn vướng bận. Và giờ là Thánh lễ Lòng Thương Xót Chúa chiều thứ 5.
Cảm tạ Chúa và Mẹ, cũng đồng thời cảm ơn Ấy.
ARK: Mỗi lúc làm 1 việc tốt!
Đang tìm cách gởi những cảm nhận lời Chúa dạy đến chị, hy vọng mọi mong muốn sớm thành thực.
Ngày Bình An
Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009
A - K - N
Nói chuyện, N đã khai lối cho Ấy biết vì sao mà K cứ luôn thắc mắc muốn biết vì sao N khóc hôm đó để đến nỗi K bị hỏi.
Càng nghe càng chán nản, tại sao cứ phải dò dẫm muốn biết họ có biết số nhau, liên lạc không ?
N khai lối thế này :" Chắc vì từ nào đến giờ A luôn nghe lời, nói gì nghe nấy, mọi thứ đã tính trước về quà or,,, đều bị K làm đảo lộn hết tất cả. Sau đó K còn nói như vỗ vào mặt N với cái vẻ đắc ý ... ( những gì N nói đều trái ngược với những gì A nói ). Nhưng lần này K ấm ức vì sao lại bị A hạch hỏi. N đã nói gì để A hỏi mình thế kia."
K ấm ức đến mức quên lịch sự đi hỏi thẳng với N. Đó là chuyện riêng tư của người ta.
N không là A.
N đã từng mấy lần nghe K nói toàn những điều không đẹp về anh em ruột, đến mức N tưởng đó là sự thật, nên đã khích lệ K đi nước ngoài lần đó. Chính N nghe cũng thấy anh em đó bất hiếu.
Nhưng giờ thì cả 2 phía và suy luận từ những gì N đã nhận được thì N chỉ thấy tiếc, rất tiếc.
Với người ngoài không phải ruột thịt máu mủ thì luôn tỏ ra tốt, điều này là tốt cần duy trì. Nhưng cái quan trọng nhất là đối xử tốt đẹp với máu mủ ruột thịt của mình.
N có cảm nhận K đã quá thần tượng A đến mức ... Cũng may là có cùng máu mủ.
Ấy trêu N :"Sao không hỏi K bí quyết nào mà chuyện gì A cũng nghe lời K thế?" (N thở dài)
N cảm thấy lo khi K nếu cứ sống như thế sẽ không tốt cho chính mình ... Lo nhưng chẳng biết làm gì hơn ngoài cầu nguyện cho K.
N cũng chẳng muốn A biết để làm gì. Tình thân máu mủ luôn luôn là trên hết.
Vợ or chồng có thể bỏ đi lấy người khác, nhưng anh em ruột thịt thì không thể cắt bỏ đi kiếm người khác!
N rất muốn an ủi, nói lời đỡ, .v.v. để cho Ấy nhẹ lòng mỗi khi N nghe tâm sự; nhưng thật không dễ, chỉ biết lắng nghe, nói tếu và cầu nguyện cho cả Ấy và K.
Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu xin tha thứ cho chúng con.
