Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Chè Bưởi


Ai cũng nói món chè bưởi này trước đây độ 10 năm rất là thịnh, khi món này mới ra lò các quán chè bưởi khách tấp nập, người trong xóm tôi rủ nhau ra khu Bưu điện ăn chè bưởi và về ai cũng tấm tắc khen. Tôi ngày ấy và thậm trí từ bé đến giờ không ăn quà vặt mấy nên không nằm trong số đi ăn cho biết chè bưởi nên cũng chẳng biết món chè này xuất hiện hồi năm nào (hihi) vô tâm đến thế là cùng hỉ :)

Thế là cách nay độ 3 năm, Bé nấu chè bưởi và tôi mới biết món chè này nó thế nào :)
Bưởi, lúc nào giá tiền 1 quả bưởi cũng mắc hơn mấy món trái cây ăn tráng miệng nên HTrò ít khi được tráng miệng bằng bưởi. Nhưng năm nay Htrò lại thường được tráng miệng món này và 1 lần tình cờ đi xuống mé nhà bếp rửa tay ké thay vì phải đi vòng qua khi nhà vệ sinh GV hay khu rửa tay của Htrò, tôi thấy các chị BM đang gọt bưởi, tôi nhào vào xin và bóc vỏ bưởi phụ các chị. Bởi, phần vỏ xanh bên ngoài của trái bưởi đã được người ta gọt sạch rồi mới mang đến giao; các chị thì dùng dao gọt phần vỏ bưởi trắng và như thế thì làm chè bưởi rất là cực, nên tôi bóc vỏ phụ theo đúng ý để Bé dễ sơ chế vỏ bưởi.
Lần đầu xin về cho Bé độ hơn 20 vỏ quả bưởi. Bé nấu chè bưởi và Nhà Bé ăn phủ phê, các Sơ gọi món này là bưởi chè chứ không phải chè bưởi (hi hi) vì bưởi nhiều ăn đã miệng. Lần này vào thứ năm vừa rồi mới bước vào lớp Htrò đã thông báo:
- Cô ơi, hôm nay có bưởi.
Nghe thế tôi hiểu ngay nhà bếp có bưởi và tôi thu xếp tranh thủ cho Htrò làm bài là vội ghé xuống bếp ngay; vác 1 số quả bưởi với cùi vỏ dày ( các chị lựa đưa cho tôi), mang về phòng tách phụ các chị BM (vừa cho Htrò làm bài vừa tách); tách độ 1 tiếng là xong được 21 vỏ trái bưởi; vòng xuống gởi trả lại ruột bưởi; các chị tách xong rồi và đưa cho tôi thêm 1 bọc vỏ bưởi các chị gọt trong đó cũng có vỏ được bóc như tôi làm. Thế là tôi rinh tất cả về cho Bé; phần vỏ bưởi tôi bóc thì tôi để riêng 1 bọc khác để Bé khỏi mất công lựa chỉ lựa phần kia thôi.
Và thế là tối thứ sáu sau khi Chầu xong tôi nán lại phụ Bé xắt phần bưởi còn lại ( vì 2/3 đã được xắt) để bé bóp muối + rửa + ướp đường. Bé nói để mai em ra nhà chị nấu 1 nồi cho nhà chị ăn nhé. Tôi ok ngay. (hi hi hi)  Bé nói:
- Hay là chị học nấu chè bưởi đi.
Tôi le lưỡi:
- Ăn còn lười mà đòi nấu, làm phụ bé mấy lần rồi, khâu sơ chế cực quá chừng, ngán (và toe miệng cười)

Và, chiều hôm qua đúng giờ hẹn Bé ra nhà nấu chè bưởi. Các phụ kiện đã chuẩn bị đủ như:
- nửa kg dừa bào
- nửa kg bột năng
- 1 kg đường phèn (tôi không thích đường cát, ăn đường phèn mát hơn)
- 4 lạng đậu xanh cà.
Đậu xanh và dừa khi ăn cơm trưa xong tôi đã ngâm đậu xanh vào nước âm ấm; dừa đã đổ nước bình thủy vào ngâm gần tới giờ hẹn sẽ vắt dừa lấy nước cốt. Xác dừa Út lấy để bón cây.

Bé ra nhà bắt tay vào áo bột cho bưởi đã được Bé rửa sạch và đã ướp đường. Trong lúc Bé áo bột thì nhỏ T cứ bốc bưởi ăn và khen ngon quá làm Bé phải cản : đừng ăn như thế coi chừng đau bụng. Tôi thì xóc đậu xanh cho vào nồi cho Bé nấu. Nhỏ T chưa gì đã xin phần bưởi còn dư (vì nhiều quá) để về nấu súp bưởi. Ha ha con này chế ra món súp bưởi nghe cũng hay nhưng bị cản ngay vì bưởi này đã ướp đường; Út thì: ai lại súp bưởi người ta súp bắp, chế lung tung ăn chẳng ra gì. Nhưng tôi ngẫm nghĩ súp bưởi đậu xanh được chứ, chắc là sẽ ngon và lạ miệng lắm đây. hihihi

Bé đã áo bột xong, đậu xanh cũng xong, tôi thì quấy nồi nước dừa, Bé thì đang luộc bưởi sau đó quấy bột năng vào nồi nước với đường phèn đã tan và cho đậu xanh vào, quấy đều, nêm thử xem vừa ngọt chưa, sau đó bé cho bưởi vào từ từ .... Món chè bưởi ra chén, ra hộp và phần bưởi còn dư cất đi mai mốt ở nhà tự nấu (hihi) Út đổ thêm 3 hũ vani vào nồi chè.
Chị tôi đã rang đậu phọng vừa chín tới và đậy ắp ủ 1 chút cho chín đều nhưng tôi mải làm chân phụ bếp nên quên khuấy đi, Chị lại đang bận việc nên quên mất và đậu phọng bị ủ lâu quá nên nhìn không ngon... (híc, không thể hoàn hảo 100% được, chuyện nhỏ :) có chè bưởi nhai giòn mà vừa ngọt = ngon và ăn thoải mái lại không sợ hàn the hay gì gì đó ngâm vào bưởi cho nó vừa trắng lại giòn ngon nhưng độc hại là tuyệt cú rồi...)
1 nồi chè bự sự và ngon ơi là ngon. Tôi ăn chè bưởi thay cơm chiều (hihi) và đêm đi ngủ thì thấy xót ruột nhưng mặc kệ lăn ra ngủ :) :)
Chè bưởi đây.

                                                 Luộc bưởi

                                              Bưởi đã chín
                                                   Bé đang nấu chè
                                                 Nước cốt dừa
                                          Nồi nước dừa thành phẩm :)
                                             Nồi chè bự sự


                                Bưởi còn dư cất vào tủ lạnh để dành :)


tô chè thay cơm chiều nè :)

                                   


Hậu 20 tháng 11, Hiến chương Nhà Giáo



Tôi hay nói đùa với bạn bè, Nhà Ngáo chứ Giáo gì :) :)

Năm nay với ý nguyện sẽ không sử dụng số hiện kim PH mừng, để dành cho thiện nguyện ...
Và năm nay hiện kim được 1 tháng lương, tôi giữ lại vài trăm để xin 2 lễ cũng như xin khấn (tuần cửu nhật) với ý nguyện Tạ Ơn Và Cầu Bình An; giữ lại số tiền Chi hội lớp tặng để tặng cho CHLC và 2 BV hết 4/5 còn lại thì xài :)

3 bộ áo dài PH tặng, năm nay tôi sẽ may hết ... dù rằng loại vải này tôi không thích .. phải ủi. Lâu nay tôi chỉ dùng 2 bộ áo dài cũ vì vải áo không phải ủi, còn lại tôi mang cho hết :)

Khoe vải áo dài PH mới tặng





Và tấm thiệp đơn sơ của trò làm tôi vui ơi là vui :)



Ngày vuiiiiii và bình an

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Lỗi tại tôi mọi nhẽ!


Thứ sáu cuối cùng của tháng 8, ngày 30-8

Sáng hôm nay tôi luôn tự đấm ngực “lỗi tại tôi mọi đàng” ( đấm ngực trong thâm tâm chứ dại gì mà làm cho thân xác mình đau thêm J ) còn giờ thì tôi thanh thản ...
Muốn làm người tốt không dễ nhưng làm người xấu chẳng mất 1 tí ti công sức nào cả, chẳng phải ra sức đánh bóng ....
Giờ tôi học triệt để câu của chị Hiền :
-          Kệ, giờ chúng có chửi Cha mình mình cũng ráng nhịn – im lặng cho xong. Còn chúng, chúng có chửi cha chúng nó thì cha chúng nó tự giải quyết. Hết!

Hôm bữa thì tôi còn nói : Chắc ngày trước không được dạy dỗ đến nơi đến chốn nhất tự vi sư, bán tự vi sư hoặc ít ra muốn sang phải bắc cầu kiều ....  Nhưng hôm nay thì mấy cái điều đạo đức kia với con người trẻ ngày nay dường như rác ...
Vợ thì 2, 3 lần vào dẫn theo con là học trò của tôi cùng thằng anh trò cũ trong trường xin gặp nhờ cô nhắc nhở, răn đe, phạt cháu vì cháu nghịch lắm.  Thế nhưng khiển trách khẻ nhẹ vào cái tay be bé xinh xinh vì anh chàng người bé như cái kẹo nhưng phá thì khỏi nói, thoắt 1 cái đã quay 90 độ phá bạn, không thì chồm luôn lên bàn bạn sau lưng nói chuyện, không thì phóng luôn ra ngoài ... Hôm qua không nghe lời dặn làm hàng ngày là trước khi ra chơi cất bút hết vào hộp rồi mới ra chơi; tất cả hầu như đã làm rồi tôi mới cho ra chơi, nhưng anh chàng này mải nói chuyện không cất đi đến khi vào học mất bút kêu gào (nghe anh chàng bé con nhưng gào thì phát cáu được), anh chàng ngồi bàn đầu ngay cửa ra vào.
-          Cô! Bút con đâu rồi ???
-          Làm sao cô biết, cô đâu có giữ bút con. Con để ở đâu ?
-          Con để ở trên bàn này.
-          Vậy con tìm đi.
Thằng bé không tìm mà lại tiếp tục:
-          Cô! Bút con đâu rồi ???
Tôi đang tranh thủ chấm bài nhưng phải buông bút xuống ...
-          Ra chơi con có cất bút đi không ?
-          Không.
-          Trước khi ra chơi cô có nói cất bút vào hộp rồi cất hộp vào học bàn không ?
-          Có.
-          Con có cất bút không?
-          Con để bút ở đây mà.
-          Vậy là con không nghe lời cô giờ con đi vòng vòng tìm bút đi, bút nó rớt ở đâu đó quanh đây thôi. Các bạn tìm giúp bạn mình đi.
Thằng bé đứng đó còn bạn thì cúi xuống bàn tìm giúp. 1 bạn gái : Cô ơi có cây bút nè cô. Nó nằm ngay chân bàn đối diện với bàn tôi. Hỏi anh chàng có phải bút con không ? đúng chóc. Tôi nhắc nhở:
-          Vậy là con không nghe lời cô lại không đi tìm bút mà đòi cô. Không nghe lời như thế có ngoan không ? và khẻ nhẹ vào cái tay có chịu không ? Gật đầu chịu.
Ngồi với bạn nhưng chốc chốc bạn lên méc :
-          Cô ơi, bạn ... lấy bút chì đâm vào má con.
-          Cô ơi, bạn lại lấy bút đâm con.
-          Cô ơi, bạn đánh lên đầu con.
-          Cô ơi, con viết bài mà bạn quay qua gôm chữ của con
Bạn méc suốt ...
Nhưng hôm nay không chịu đi học, bố vào kiện cô đánh con tôi nó sợ không đi học.
Vợ vài ba lần nhờ nhắc nhở nghiêm khắc, chồng vào hùng hổ kiện. Nào là con tôi ngoan, nhút nhát lại yếu đuối ở nhà được cưng chiều, v.v.v.v

Lỗi tại tôi là đúng 100% rồi.

Giờ thì tôn chỉ : Văn hóa tôi dạy truyền đạt tất tật, tiếp thu được nhiều hay ít là tùy con anh chị, nhưng còn mảng đạo đức lối sống thì thuộc về gia đình, nội dung bài thế nào tôi dạy thế đó; chẳng có dại mà răn dạy như dạy dỗ con cháu của mình nữa....

Dạy chữ thì rất dễ, dạy đạo đức rèn làm người mới khó vô cùng. Bản thân tôi còn tự trách phạt tôi hàng ngày ... thì làm sao dám dạy hay rèn cho người khác chứ, dù đó là học trò của tôi.

Các chị và các em bước qua phòng tôi đều, người thì:
-          Năm nay sao mày xui thế, thôi đừng có dại nữa mà thiệt thân.
-          Cái lớp này nó thế, vuốt vai nó nó cũng cho là đánh con nó. Thôi chị đừng nhắc nhở nữa ...
-          Tớ cũng bị trường hợp này rồi, hồi năm chị Mht, vợ thì nhờ răn đe còn chồng vô kiện và tớ bị chị Mht lập biên bản; từ đó tớ chẳng dại nữa. Bà thấy thằng C của tớ không, phải nhờ con Q nó dợt cho cả năm giờ mới được như thế; Q nó muốn dợt sao cũng được tớ với ông P không ý kiến mà con hù thêm. Vì mình là cha mẹ nó biết mình thương nó mình không dợt được nhưng cô nó, nó sợ - nghe lời. Q dợt kinh lắm giờ thằng C nó mới được như thế.
-          .......

Nói thiệt lòng nha, khi tôi quyết định tôi chỉ dạy văn hóa còn đạo đức sống phần này thuộc cha mẹ chúng, tôi thấy nhẹ người. Và học, khắc ghi câu của chị Hiền:
-          Kệ, giờ chúng có chửi Cha mình mình cũng ráng nhịn – im lặng dạy bài cho xong. Còn chúng, chúng có chửi cha chúng nó thì cha chúng nó tự giải quyết. Hết!

Đến ngày họp phụ huynh tôi cũng sẽ nói với tất cả phụ huynh vợ nhờ chồng kiện thì xin phụ huynh đừng trăm sự nhờ cô dạy bảo, cô cứ trách phạt cháu giúp tôi nếu cháu hư gia đình không kiện cáo gì cả,... tôi xin cảm ơn, phần giáo dục đạo đức làm người này gia đình dạy theo cách của gia đình, tôi truyền đạt kiến thức còn cháu có tiếp thu hay không thì gia đình tự nhắc nhở bé.
Thật lòng chẳng muốn làm như thế nhưng thương trẻ lại bị trẻ phản (có lỗi nhận lỗi nhưng về bố mẹ lại nói con không có làm gì hết cô phạt con) , bố mẹ bênh con đi thưa kiện, nếu không bị lập biên bản kỷ luật thì cũng đã bị ảnh hưởng tinh thần của mình, ảnh hưởng đến danh dự (họ- những người phụ huynh truyền khẩu cô T dữ lắm, phạt học trò, .v.v.v..), sống cả đời với nghề này chứ đâu phải chỉ 1, 2 ngày rồi bỏ đâu; nhưng thôi hãy tự bảo vệ lấy mình, vẫn tranh thủ lồng vào bài học giúp trẻ biết sống yêu thương – chan hòa không ích kỷ (trẻ có nghe hay không là tùy) nhưng chẳng dại trách phạt, chỉ nhắc nhở miệng thôi có nghe hay không thì xinnnnnnnnnn chịuuuuuuuuuu


1 tuần trôi qua cũng bình annnnnnnn  :) :)

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Hình Chúa


Hình Chúa mới nhất ở Vaticang, 1 người quen vẽ lại ...
Nhìn hình Chúa biết được người vẽ lại phải cầu nguyện rất nhiều mới vẽ lại được Chúa sống động như thật
Lạy Chúa Giêsu, con thờ lạy Chúa!


Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Thể dục ngày hè 2013


Hôm nay ngày 11 tháng 7, 
Hồi tối hôm qua tôi mới mua chiếc xe đạp giá 2 triệu 185 nghìn đồng, sáng nay đạp xe tập thể dục từ lúc 6g50, hôm nay ra khỏi nhà trễ hơn mấy ngày trước gần 30 phút. Tôi đạp 1 vòng qua kênh Nhiêu Lộc rồi chạy 1 lèo lên nhà thờ Đức Bà rồi vòng ra SG và về lại kênh Nhiêu Lộc .. hết gần tròn 2 tiếng.... Cái đầu gối không đau, chỉ mỏi nhưng không mỏi bằng mấy bữa trước đạp xe mini của em đi vòng bờ kênh rồi vòng qua Tô Hiến Thành về Lý Thường Kiệt về nhà ... đoạn đường không bằng sáng nay nhưng mỏi hơn sáng nay ... vì tôi mua xe đạp đầm, đường kính bánh xe to hơn và vò niềng xe nhỏ đạp nhẹ hơn ....
Lần đầu tiên đạp xe đạp thể dục vào buổi sáng, tôi bị đau đầu vì có lẽ thiếu đường huyết ... Lần sau tôi pha theo 1 chai càphê sữa gói. Sáng nay thì vẫn mang theo 1 chai cà phê sữa gói thêm 1 cái kẹo sôcôla. Đi hết đoạn đường dài tôi xơi gần hết chai cà phê và cái kẹo ... nên cái đầu bình an, bụng cũng không kêu đói
Nhiều lúc mải làm, hay mải chơi quên thời gian, tới giờ cơm mà không hay, cái đầu tôi đau thấy sợ ... mới nhớ ra bụng đói lắm rồi nên đầu đình công... thế là đi ăn và phải nằm nghỉ cho cái đầu nó êm lại....

Mấy tấm hình sáng nay chụp từ điện thoại, khoe xe mới :) 










Ngày bình annnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn