Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Lỗi tại tôi mọi nhẽ!


Thứ sáu cuối cùng của tháng 8, ngày 30-8

Sáng hôm nay tôi luôn tự đấm ngực “lỗi tại tôi mọi đàng” ( đấm ngực trong thâm tâm chứ dại gì mà làm cho thân xác mình đau thêm J ) còn giờ thì tôi thanh thản ...
Muốn làm người tốt không dễ nhưng làm người xấu chẳng mất 1 tí ti công sức nào cả, chẳng phải ra sức đánh bóng ....
Giờ tôi học triệt để câu của chị Hiền :
-          Kệ, giờ chúng có chửi Cha mình mình cũng ráng nhịn – im lặng cho xong. Còn chúng, chúng có chửi cha chúng nó thì cha chúng nó tự giải quyết. Hết!

Hôm bữa thì tôi còn nói : Chắc ngày trước không được dạy dỗ đến nơi đến chốn nhất tự vi sư, bán tự vi sư hoặc ít ra muốn sang phải bắc cầu kiều ....  Nhưng hôm nay thì mấy cái điều đạo đức kia với con người trẻ ngày nay dường như rác ...
Vợ thì 2, 3 lần vào dẫn theo con là học trò của tôi cùng thằng anh trò cũ trong trường xin gặp nhờ cô nhắc nhở, răn đe, phạt cháu vì cháu nghịch lắm.  Thế nhưng khiển trách khẻ nhẹ vào cái tay be bé xinh xinh vì anh chàng người bé như cái kẹo nhưng phá thì khỏi nói, thoắt 1 cái đã quay 90 độ phá bạn, không thì chồm luôn lên bàn bạn sau lưng nói chuyện, không thì phóng luôn ra ngoài ... Hôm qua không nghe lời dặn làm hàng ngày là trước khi ra chơi cất bút hết vào hộp rồi mới ra chơi; tất cả hầu như đã làm rồi tôi mới cho ra chơi, nhưng anh chàng này mải nói chuyện không cất đi đến khi vào học mất bút kêu gào (nghe anh chàng bé con nhưng gào thì phát cáu được), anh chàng ngồi bàn đầu ngay cửa ra vào.
-          Cô! Bút con đâu rồi ???
-          Làm sao cô biết, cô đâu có giữ bút con. Con để ở đâu ?
-          Con để ở trên bàn này.
-          Vậy con tìm đi.
Thằng bé không tìm mà lại tiếp tục:
-          Cô! Bút con đâu rồi ???
Tôi đang tranh thủ chấm bài nhưng phải buông bút xuống ...
-          Ra chơi con có cất bút đi không ?
-          Không.
-          Trước khi ra chơi cô có nói cất bút vào hộp rồi cất hộp vào học bàn không ?
-          Có.
-          Con có cất bút không?
-          Con để bút ở đây mà.
-          Vậy là con không nghe lời cô giờ con đi vòng vòng tìm bút đi, bút nó rớt ở đâu đó quanh đây thôi. Các bạn tìm giúp bạn mình đi.
Thằng bé đứng đó còn bạn thì cúi xuống bàn tìm giúp. 1 bạn gái : Cô ơi có cây bút nè cô. Nó nằm ngay chân bàn đối diện với bàn tôi. Hỏi anh chàng có phải bút con không ? đúng chóc. Tôi nhắc nhở:
-          Vậy là con không nghe lời cô lại không đi tìm bút mà đòi cô. Không nghe lời như thế có ngoan không ? và khẻ nhẹ vào cái tay có chịu không ? Gật đầu chịu.
Ngồi với bạn nhưng chốc chốc bạn lên méc :
-          Cô ơi, bạn ... lấy bút chì đâm vào má con.
-          Cô ơi, bạn lại lấy bút đâm con.
-          Cô ơi, bạn đánh lên đầu con.
-          Cô ơi, con viết bài mà bạn quay qua gôm chữ của con
Bạn méc suốt ...
Nhưng hôm nay không chịu đi học, bố vào kiện cô đánh con tôi nó sợ không đi học.
Vợ vài ba lần nhờ nhắc nhở nghiêm khắc, chồng vào hùng hổ kiện. Nào là con tôi ngoan, nhút nhát lại yếu đuối ở nhà được cưng chiều, v.v.v.v

Lỗi tại tôi là đúng 100% rồi.

Giờ thì tôn chỉ : Văn hóa tôi dạy truyền đạt tất tật, tiếp thu được nhiều hay ít là tùy con anh chị, nhưng còn mảng đạo đức lối sống thì thuộc về gia đình, nội dung bài thế nào tôi dạy thế đó; chẳng có dại mà răn dạy như dạy dỗ con cháu của mình nữa....

Dạy chữ thì rất dễ, dạy đạo đức rèn làm người mới khó vô cùng. Bản thân tôi còn tự trách phạt tôi hàng ngày ... thì làm sao dám dạy hay rèn cho người khác chứ, dù đó là học trò của tôi.

Các chị và các em bước qua phòng tôi đều, người thì:
-          Năm nay sao mày xui thế, thôi đừng có dại nữa mà thiệt thân.
-          Cái lớp này nó thế, vuốt vai nó nó cũng cho là đánh con nó. Thôi chị đừng nhắc nhở nữa ...
-          Tớ cũng bị trường hợp này rồi, hồi năm chị Mht, vợ thì nhờ răn đe còn chồng vô kiện và tớ bị chị Mht lập biên bản; từ đó tớ chẳng dại nữa. Bà thấy thằng C của tớ không, phải nhờ con Q nó dợt cho cả năm giờ mới được như thế; Q nó muốn dợt sao cũng được tớ với ông P không ý kiến mà con hù thêm. Vì mình là cha mẹ nó biết mình thương nó mình không dợt được nhưng cô nó, nó sợ - nghe lời. Q dợt kinh lắm giờ thằng C nó mới được như thế.
-          .......

Nói thiệt lòng nha, khi tôi quyết định tôi chỉ dạy văn hóa còn đạo đức sống phần này thuộc cha mẹ chúng, tôi thấy nhẹ người. Và học, khắc ghi câu của chị Hiền:
-          Kệ, giờ chúng có chửi Cha mình mình cũng ráng nhịn – im lặng dạy bài cho xong. Còn chúng, chúng có chửi cha chúng nó thì cha chúng nó tự giải quyết. Hết!

Đến ngày họp phụ huynh tôi cũng sẽ nói với tất cả phụ huynh vợ nhờ chồng kiện thì xin phụ huynh đừng trăm sự nhờ cô dạy bảo, cô cứ trách phạt cháu giúp tôi nếu cháu hư gia đình không kiện cáo gì cả,... tôi xin cảm ơn, phần giáo dục đạo đức làm người này gia đình dạy theo cách của gia đình, tôi truyền đạt kiến thức còn cháu có tiếp thu hay không thì gia đình tự nhắc nhở bé.
Thật lòng chẳng muốn làm như thế nhưng thương trẻ lại bị trẻ phản (có lỗi nhận lỗi nhưng về bố mẹ lại nói con không có làm gì hết cô phạt con) , bố mẹ bênh con đi thưa kiện, nếu không bị lập biên bản kỷ luật thì cũng đã bị ảnh hưởng tinh thần của mình, ảnh hưởng đến danh dự (họ- những người phụ huynh truyền khẩu cô T dữ lắm, phạt học trò, .v.v.v..), sống cả đời với nghề này chứ đâu phải chỉ 1, 2 ngày rồi bỏ đâu; nhưng thôi hãy tự bảo vệ lấy mình, vẫn tranh thủ lồng vào bài học giúp trẻ biết sống yêu thương – chan hòa không ích kỷ (trẻ có nghe hay không là tùy) nhưng chẳng dại trách phạt, chỉ nhắc nhở miệng thôi có nghe hay không thì xinnnnnnnnnn chịuuuuuuuuuu


1 tuần trôi qua cũng bình annnnnnnn  :) :)

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Hình Chúa


Hình Chúa mới nhất ở Vaticang, 1 người quen vẽ lại ...
Nhìn hình Chúa biết được người vẽ lại phải cầu nguyện rất nhiều mới vẽ lại được Chúa sống động như thật
Lạy Chúa Giêsu, con thờ lạy Chúa!


Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Thể dục ngày hè 2013


Hôm nay ngày 11 tháng 7, 
Hồi tối hôm qua tôi mới mua chiếc xe đạp giá 2 triệu 185 nghìn đồng, sáng nay đạp xe tập thể dục từ lúc 6g50, hôm nay ra khỏi nhà trễ hơn mấy ngày trước gần 30 phút. Tôi đạp 1 vòng qua kênh Nhiêu Lộc rồi chạy 1 lèo lên nhà thờ Đức Bà rồi vòng ra SG và về lại kênh Nhiêu Lộc .. hết gần tròn 2 tiếng.... Cái đầu gối không đau, chỉ mỏi nhưng không mỏi bằng mấy bữa trước đạp xe mini của em đi vòng bờ kênh rồi vòng qua Tô Hiến Thành về Lý Thường Kiệt về nhà ... đoạn đường không bằng sáng nay nhưng mỏi hơn sáng nay ... vì tôi mua xe đạp đầm, đường kính bánh xe to hơn và vò niềng xe nhỏ đạp nhẹ hơn ....
Lần đầu tiên đạp xe đạp thể dục vào buổi sáng, tôi bị đau đầu vì có lẽ thiếu đường huyết ... Lần sau tôi pha theo 1 chai càphê sữa gói. Sáng nay thì vẫn mang theo 1 chai cà phê sữa gói thêm 1 cái kẹo sôcôla. Đi hết đoạn đường dài tôi xơi gần hết chai cà phê và cái kẹo ... nên cái đầu bình an, bụng cũng không kêu đói
Nhiều lúc mải làm, hay mải chơi quên thời gian, tới giờ cơm mà không hay, cái đầu tôi đau thấy sợ ... mới nhớ ra bụng đói lắm rồi nên đầu đình công... thế là đi ăn và phải nằm nghỉ cho cái đầu nó êm lại....

Mấy tấm hình sáng nay chụp từ điện thoại, khoe xe mới :) 










Ngày bình annnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn


Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Thứ ba tuần thánh, 27 tháng 3.2013


Chức quyền và Tiền bạc, bao người giữ mình vẫn là mình ?
Hummmm thiệt tình, tuần này mà cũng xếp lịch.

-----------------------------------------------------------

Lúc đó sao nó không mở miệng nói nhể, chỉ suy nghĩ .... và phóng xe đi tiếp ...
Vẫn cái tôi ích kỷ chiếm ngự....

Chẳng qua nó xem Bé như người nhà, em gái ruột rất thân ....
Nhưng qua sự việc vừa rồi nó nhận ra đối với Bé nó vẫn là chưa phải người nhà .... vẫn phải là này, là kia .....
thở dài, vậy thì sẽ phải là này là kia mà không như đã từng đối đãi....

Thấy mệt mỏi .... 
-----------------------------------------------------------

Hôm bữa họp mặt những đồng nghiệp cũ, bé L nói khi thấy mình không ăn món xôi chiên vì đang ho...
- Chị vẫn kỹ tính như ngày nào.
Tôi ngớ người ra ... hóa ra mình là người kỹ tính hở ??? 
Thiệt tình, có ai chấp nhận mình khó tính chứ nhỉ :)




Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Tĩnh tâm mùa Chay 2013


Thứ bảy  23 tháng 3


Ngày tĩnh tâm đầu, thứ năm 21 tháng 3

Cha chủ tế chọn bài PA của chúa nhật V Mùa Chay  vừa rồi để chia sẻ trong ngày tĩnh tâm đầu tiên của xứ tôi.


 Với tôi: bài chia sẻ của Cha rất hay, rất thực tế với thời hiện đại của xã hội VN ta; nhưng theo quan sát thì hầu như tất cả những giáo dân dự lễ hôm nay không thích, nếu có ai hỏi họ sẽ nói "Cha giảng không hay"; và nghe đâu M nói : Nếu là Cha đó giảng tĩnh tâm thì không hay. Cha A hay hơn nhiều.
Cha A đương nhiên là không thể chối từ. Nhưng cách giảng của Cha này không thiên về : Anh em hãy, phải làm điều này, điều kia, tránh điều nọ, .v..v.

Tôi là ai ? Là người Phụ nữ ngoại tình bị bắt quả tang hay là những Ông kinh sư,...., đang tố cáo người phụ nữ kia ?
Hình ảnh Chúa Giêsu ngồi xuống đất là hình ảnh lui lại, rút về tĩnh lặng để nhìn nhận lại mình, kết hiệp với Thiên Chúa và cầu nguyện để được Chúa linh hướng cho ..... ==> Mùa Chay.
Hình ảnh Chúa Giêsu ngước mắt lên nhìn người phụ nữ và hỏi :" Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao? "  Chúa hạ mình xuống thấp hơn loài người chúng ta, ngước lên nhìn và kêu gọi chúng ta quay trở về với Chúa. Chúa không lên án tội chúng ta mà nhắc nhở chúng ta đừng phạm tội nữa kẻo khốn hơn trước.

Cha nhắc nhở ở mọi thời đại, thời nào cũng vậy: thân phận người phụ nữ luôn bị coi rẻ. Không phải chỉ 1 mình người phụ nữ phạm tội ngoại tình, còn người đàn ông kia đâu sao thấy ông ta bị bắt ?
Ở VN ngày xưa người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình sẽ bị cạo đầu bôi vôi rồi bị kéo đi bêu xấu khắp cùng làng xóm, sau đó bị thả bè trôi sông cho chết. Ta cũng chẳng khác gì trong Kinh thánh, ném đá cho đến chết. Là người phụ nữ ta phải đòi quyền cho chính mình: Tại sao ....?



Ngày thứ hai chiều thứ sáu 22 tháng 3, Cha đọc bài PA về Ông Gia Kêu ở thành Giêrikhô, theo thánh Luca
Tôi chỉ nghe được khúc sau: Chúa ngước mắt lên nhìn ông và kêu ông xuống. 
Trốn, trèo lên cây để nhìn ... cái nhìn không được trọn vẹn mà là cái nhìn méo mó ... sự mặc cảm, cô lập, ..v.v.v
Trong bài này Chúa cũng nhìn lên với cái nhìn trọn vẹn mời gọi ông Dakêu. Và ông đã mạnh dạn, dứt khoát bước xuống đến với Chúa ....
Cha mời gọi mạnh dạn bước ra khỏi sự tự ti mặc cảm thân phận tội đồ đến với Chúa ..... 

Ngày thứ ba thứ bảy 23 tháng 3, Cha chọn bài PM Chúa chữa cho người mù ăn xin ở cổng thành Giêrikhô, theo Thánh Luca
Bài chia sẻ của Cha thông qua lá thư tâm sự của Người mù ăn xin trong bài PA.... 
Phải biết lắng nghe, khiêm hạ và nói lên ước muốn của mình. "Tôi muốn gì ?"

Nói về XH, người Việt chúng ta không hề có "Tôi muốn gì?" mà chỉ được nhồi nhét; 
con cái làm theo điều cha mẹ muốn, 
đến trường làm theo điều thấy cô muốn; 
ra đời làm theo điều cấp trên muốn; Đảng muốn .v.v.v
Cha vẫn gợi câu hỏi : "Tại sao người phương Tây họ khôn thế nhỉ ?"


Cách giảng phòng của Cha Phêrô thật mới mẻ khác hẳn với các Cha khác, cần phải suy nghĩ và tự nhìn ra mình thuộc người nào ? 
Người phụ nữ phạm tội ngoại tình / những người quyền thế chỉ kết án người còn mình thì vô tội
Ông Dakêu hay những người biệt phái và đám đông 
Học như người mù ăn xin thành Giêrikhô lắng nghe, khiêm hạ và cất tiếng kêu xin..


Cha nói rất đúng về thực trạng. 
Vì thế chính tôi, khi phụ huynh hỏi bé học thế nào, có cần đi học kèm thêm không ? Vẫn câu trả lời thực tình. Bé học khá, không cần phải đi học kèm, ở nhà cha mẹ kèm thêm chút là giỏi. Những bé đi học kèm là vì cha mẹ bận rộn, có điều kiện muốn cho con được kèm thêm bởi cô giáo.. Tôi khuyến khích nên cho bé học những môn thể thao, âm nhạc này kia cho bé thư thả đầu óc những ngày cuối tuần, đừng bắt bé đi học luyện viết chữ đẹp, học Anh văn, học Kumon, nói chung là học văn hóa ..... 
Nhưng rất tiếc các cháu của tôi cuối tuần vẫn phải đi học Anh văn, học Kumon .... Em tôi là đứa mang tuổi con cua .... tốt nghiệp đại học nhưng tầm nhìn vẫn hẹp, chạy theo .... 


Tuần đại phúc giúp ta có thời giờ nhìn lại mình .... vả cảm nhận hồng ân của Thiên Chúa trao ban cho loài người.
Cách cứu chuộc của Chúa trái ngược với loài người.
Phải tìm hiểu thì mới .... hiểu được .....