Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012
Còn Buồn Đau Nào Hơn ???
Qua ST, tôi biết về EM tính đến nay được 2 tháng lẻ mấy ngày.
Tôi nói chuyện, quen với EM qua phone được 2 tuần.
Và tôi quen với EM thực không phải chỉ qua phone được 8 ngày tính đến ngày hôm nay...
Chủ nhật tuần trước ngày 5/8 EM xuống đây. EM với dáng người nhỏ nhắn xinh xắn nhưng yếu đuối ...
Được biết EM đúng 8 ngày thì EM nhận liên tiếp 2 tin dữ về người con út và chồng EM. Trước đó mấy ngày tin dữ đến với người con lớn của EM đã làm EM xụp hoàn toàn....
Ngày hôm nay EM chỉ còn 1 mình ...
Trong vòng hơn 2 tháng biết về EM, tôi liên tiếp nhận được tin EM mất Ba và mất tất cả "vốn liếng" đó là Chồng và các Con của EM.
Trước đó ít ngày EM mất đứa con bé bỏng đang tượng hình trong EM. Trước tin dữ ấy EM mất Mẹ và người Chị gái thương yêu.
Tôi cứ cầu xin điều không thể là Chúa mở quan tài đưa người Chồng yêu thương về với EM, ít ra thì Chúa cũng giữ lại một người thương yêu để EM còn có sức - nghị lực mà vượt qua... Giống như xưa khi Chúa xuống thế làm người, Chúa đã đưa Ông Ladarô ra khỏi mồ, đánh thức con viên đại đội trưởng đã chết hồi sinh... Tôi biết mình không làm được gì cho EM, đau với nỗi đau của EM và mong ước điều vượt quá giới hạn con người.
Chính tôi, tôi biết tôi không xin dấu lạ mà tôi chỉ xin Chúa làm cho Chồng EM chỉ nghỉ thở vài ngày rồi lại thở lại mà thôi. Đêm nay theo giờ VN là tang lễ của Chồng EM ở Texas. Tôi vẫn cầu xin, vẫn hy vọng tâm tình của người con vô cùng tội lỗi này cầu xin điều không thể cho người bạn gái mới quen biết nhưng lại cảm thấy rất thương yêu này. Điều với con người là không thể nhưng với Thiên Chúa tất cả đều có thể, là chuyện nhỏ.. Ngày xưa Chúa nói với các môn đệ của mình Niềm tin của các con chỉ bằng hạt cải thì các con có thể làm được tất cả.
Chúa ơi! Chúa biết rất rõ về con, niền tin của con như hạt lúa gieo bên vệ đường, sỏi đá, bụi gai.... Chúa giúp người bạn gái này của con với Chúa nhé!
Buồn đau cùng EM
Viết tại Dòng Chị Em Con Đức Mẹ Mân Côi (Dòng Mân Côi Chí Hòa)
12 tháng 8 năm 2012
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012
Lẩn quẩn: ngày 4 tháng 6
Đám tang của cô M tuy gia đình neo đơn, họ hàng ruột thịt thật gần lại không còn mấy ai, đám tang khá buồn: khách viếng không nhiều, không kèn trống rềnh rang,..., nhưng mọi sự được lo khá là chu đáo bởi những người hàng xóm vô cùng tốt bụng và các anh chị vợ của P.
Các cô bác hàng xóm nhắc nhở, giúp đỡ những phần cần thiết về đạo nghĩa lễ lạc kinh sách, giúp đỡ cả về phần tiền nong như ứng ra cho mượn trước để lo xin lễ tang, lễ đưa chân tại gia và ở nhà thờ, bồi dưỡng ca đoàn, gởi Nhà Hài cốt ... soạn giúp lời cảm ơn ...
Các anh chị của vợ P luôn có người túc trực ngày đêm, dọn dẹp nhà và trả lại hiện trạng cũ, chuẩn bị bàn thờ, ... , nấu thức ăn ban ngày cũng như ban đêm, tiếp khách phụ, v.v.v.
Anh Ph túc trực suốt để quay phim.
Chị V sáng lên đi chợ sẵn cho cả ngày đêm để chị vợ P nấu, mua những vật dụng cần ..., ở đến trưa, tối lại lên
.......
Chuyện người chết
linh thiêng nghe đã nhiều nhưng hôm kia mới là lần đầu chứng kiến...
CôM đã tắt thở gần 10 tiếng, mắt trái vẫn mở còn mắt phải đã nhắm nghiền; miệng thì phải dùng ống giấy kê lên cho khép lại.
Gần giờ liệm, con và cháu vuốt mắt mãi vừa vuốt vừa nói mẹ, bà nhắm mắt... nhưng mắt vẫn thế. P con côM nói: mắt mẹ em mấy ngày trước đã như thế rồi, ngủ mắt trái không nhắm lại được.
Đến khi nắp nhựa trong của áo quan đã đóng lại, mắt trái vẫn thế. Mấy anh em bàn tán mắt chưa nhắm thì anh Ph nói : Người già chỉ còn da bọ xương thì thịt nó co lại mắt mở hé như thế rồi giống như Ba anh còn phải dùng keo dán lại mà hôm sau đã trở lại như cũ, cô nhớ không?? Ấy thế mà khoảng 1 tiếng sau khi khâm liệm xong, chị D và T lại gần quan tài đứng nói chuyện, sửa sang lẵng hoa nắp quan tài. Nói đến mắt chưa nhắm hết, T giở tấm khăn che ngay phần mặt lên... Và .... mắt cô M đã khép chặt và miệng 2 môi đã ngậm sát vào nhau, nói chị D hay, chị không tin. Lật tấm vải lên cho chị nhìn, chị mới tin.
Ban tối hôm ấy, phút hồi tâm, ngồi ngẫm về Thiên Chúa tạo dựng con người: phần xác - phần hồn, cảm nghiệm về Thiên Chúa...
CôM đã tắt thở gần 10 tiếng, mắt trái vẫn mở còn mắt phải đã nhắm nghiền; miệng thì phải dùng ống giấy kê lên cho khép lại.
Gần giờ liệm, con và cháu vuốt mắt mãi vừa vuốt vừa nói mẹ, bà nhắm mắt... nhưng mắt vẫn thế. P con côM nói: mắt mẹ em mấy ngày trước đã như thế rồi, ngủ mắt trái không nhắm lại được.
Đến khi nắp nhựa trong của áo quan đã đóng lại, mắt trái vẫn thế. Mấy anh em bàn tán mắt chưa nhắm thì anh Ph nói : Người già chỉ còn da bọ xương thì thịt nó co lại mắt mở hé như thế rồi giống như Ba anh còn phải dùng keo dán lại mà hôm sau đã trở lại như cũ, cô nhớ không?? Ấy thế mà khoảng 1 tiếng sau khi khâm liệm xong, chị D và T lại gần quan tài đứng nói chuyện, sửa sang lẵng hoa nắp quan tài. Nói đến mắt chưa nhắm hết, T giở tấm khăn che ngay phần mặt lên... Và .... mắt cô M đã khép chặt và miệng 2 môi đã ngậm sát vào nhau, nói chị D hay, chị không tin. Lật tấm vải lên cho chị nhìn, chị mới tin.
Ban tối hôm ấy, phút hồi tâm, ngồi ngẫm về Thiên Chúa tạo dựng con người: phần xác - phần hồn, cảm nghiệm về Thiên Chúa...
Sáng nay lúc di quan, quan tài vừa ra khỏi cửa nhà thì cT đập cái siêu đất.
Tôi thắc mắc vì sao cT lập đập cái siêu đất ?
Được giải thích là đập để đánh thức phần hồn thức tỉnh dậy mà đi chứ nếu không phần hồn cứ nghĩ mình còn sống nên sẽ ở trong nhà mãi...
Tôi lại thắc mắc bởi vì tôi chẳng còn nhớ gì ... Vậy lúc U mất có đập cái siêu đất không ?
Có, chính EV vợ của P đập. Không biết EV nghe ai nói và đã làm.
Tôi lại thắc mắc tiếp : Vậy lúc B mất có đập không ?
Không!
Thì ra giờ tôi mới hiểu mà làm sao lúc B về với Chúa rồi, tôi ở nhà buổi sáng làm bếp và luôn mở cửa trên nhà cho thoáng (lúc đó tôi đi làm chiều), lâu lâu tôi bước ra cửa bếp nhìn lên nhà nhắng chừng nhà, tôi luôn luôn cảm giác thấy có bóng người bước qua mé giường B, tôi bước lên nhà xem ai thì không có thấy ai.
Lúc đó tôi không sợ ma vì nghĩ đó là đấng sinh thành ra mình, chỉ có yêu thương mình chứ không bao giờ làm con cái sợ hãi.
Có rất nhiều lúc tôi nghe thấy tiếng tay gõ vào tường với đúng những giai điệu mà lúc còn B hay gõ tay vào tường. Lúc đó tôi vui vẻ không sợ sệt gì vì được nghe lại tiếng gõ quen thuộc của B.
Rồi rất nhiều lần vào sáng sớm tôi bị giật mình ....
Điều ấy diễn ra 1 thời gian dài và rồi biến mất lúc nào tôi không nhớ.
Hóa ra đập cái siêu, nồi đất ngay sau khi quan tài ra khỏi cửa nhà là thế.
Nói đến chứng kiến sự ra đi của 1 người, có nhiều người (bạn bè) sau khi Ba Mẹ qua đời, bạn rất sợ những giây phút ấy và viếng xác bạn cũng ... vì nghĩ đến các đấng sinh thành của mình... vết đau ... Nhưng với tôi, không có sự ra đi nào có thể so sánh được với sự ra đi của Ba Mẹ... nên không ... ; nhưng sẽ tránh ngay khi tiếng khóc ai oán cất lên trong tang ma bởi không thể cầm lòng ....
Dạo này tôi có 1 cảm nghiệm mới về thân phận con người ... điều này làm cho tôi tìm đến Chúa nhiều hơn....
----------------------
Chắc là VE2 đã về lại Mỹ rồi. Như vậy là VE1 này không có duyên tao ngộ với VE2 và không có duyên với quà của Chị. Hýc! Có người đang mong có món quà đó để trao cho 1 người đang cần... Thôi thì dùng chung ... chia sẻ...
Cầu chúc VE2 bình an và vui trong chuyến du lịch :)
Thứ tư là mình đi nghỉ hè rồi ...
Ngày bình an
Love
Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012
Cầu cho linh hồn Têrêsa
Ngày 2 tháng 6
Đang dự tính tối mai ngủ sớm để sáng thứ hai ngày 4
tháng 6 thức dậy thật sớm để đi lễ tang của cô Liễng, nhưng giờ thì không phải
là đi lễ tang của cô L mà là của cô Màu. Bởi cô Liễng là cô họ còn cô Màu là cô
ruột mới về với Chúa lúc 9 giờ sáng nay. Mới nghe báo cô sắp chết rồi là cả vội
đi ngay, chỉ chừng 15’ – 20’ mà đến tới cửa chị quay ra báo cô mất rồi.
Vô nhà cùng với anh rể vợ của emP dọn dẹp đồ đạc
trong nhà đưa qua hàng xóm gởi. Nhà cũng chẳng có nhiều đồ đạc, ngoại trừ 1 cái
tủ sắt và cái tủ gỗ nhỏ để cái ti vi 21 inch đời cũ mèm cùng cái bàn là bàn thờ
của emV vợ của emP.
Tội nghiệp emP và 2 cháu, mới năm ngoái mất vợ giờ
thì đến mẹ (2 cháu thì mất mẹ và bà nội)
Họ hàng thì cũng chẳng có phải đợi ai và cũng sẽ chẳng
có nhiều người, bởi họ hàng sẽ có 1 số đi đưa tang bên côL vì lễ tang ở nhà thờ
cùng ngày cùng giờ.
Những người hàng xóm tốt bụng qua phó linh hồn cho
cô và sau khi cô mất thì họ báo cho nhà xứ và phụ dọn dẹp luôn.
Cha xứ ở đó kêu trại hòm và thu xếp báo giờ tẩm liệm,
giờ lễ tại gia và ngày giờ lễ tang luôn. Cha cho áo quan vì gia đình nghèo. Người
của trại hòm vô nhà mới biết ra cha xứ gọi trại hòm An Lạc 1 ở khu nhà anhH.
Người ta nói áo quan cho thì rất xấu báo trước để gia đình không chê khi họ đưa
áo quan đến; côVU đề nghị áo quan loại 2 gia đình sẽ bù thêm sau khi trại hòm
cho; giá áo quan loại 2 và lo tất cả là 13 triệu, trại hòm cho 4 triệu, như thế
cũng được rồi, thiêu thì không cần áo quan tốt.
Xin thêm lời cầu nguyện cho linh hồn Têrêsa
Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012
Lẩn quẩn cuối năm học 2011 - 2012
Ngày Quốc tế Thiếu nhi
Hôm nay đã bước sang ngày 1 tháng 6 năm 2012 như thế là mình chính thức được nghỉ hè. Cầu xin hè năm nay được nghỉ trọn vẹn 2 tháng hè.
Hơn 9 tháng dạy học ( chính xác là 9 tháng rưỡi ) hôm nay nhìn lại thấy thời gian đi nhanh.
Học trò của mình, ngay từ ngày chuyển về trường này không hiểu sao năm nào trò của mình cũng phá hơn những lớp đồng cấp khác. Đặc biệt là mấy năm gần đây, khoảng 4 năm thì năm nào cũng gặp trò phá cực, giải quyết nhức đầu luôn... Mỗi năm trò phá một kiểu không có năm nào giống năm nào, "đâu cái điền" luôn; nhưng mà cũng hiểu con nít là thế mà thời nay không hiểu vì nguyên nhân gì mà có rất nhiều trẻ bị căn bệnh tự kỉ, rất nhiều dạng ... ; một phần khác do cách giáo dục của gia đình ngay từ tấm bé khi trẻ mới có trí khôn gia đình thương quý con trẻ (vì hầu như gia đình nào cũng chỉ có 1 đến 2 con) nên chiều con không đúng, trẻ sai cũng cười, vỗ tay có khi còn thích thú kể lại cho người lớn khác trong nhà ngay trước mặt trẻ, làm trẻ cứ nghĩ hành vi đó của trẻ là hay... dần dà đến lúc đi học tiếp xúc với nhiều bạn bè khác trẻ toàn gây hại cho bạn, đến nỗi những PH có con học cùng với những trẻ này rất lo lắng không biết hôm nay con mình đến lớp có bị bạn đó đánh hay gì gì không ??? Vào những ngày cuối năm học năm nào cũng như thế, PH lo lắng hỏi tôi câu hỏi như thế ... Khổ thế, mình hiểu chẳng ai muốn có đứa con hiếu động như thế. Và rất tiếc nếu cha mẹ chịu khó dạy,nhắc nhở con ngay từ tấm bé thì ... còn gì bằng.
Năm nay nó dạy kèm cũng khá hơn năm trước tuy cũng 3 chìm 7 nổi ... :)
Về công việc mới đầu thấy căng đầu vì năm trường được thanh tra toàn diện, nó chỉ ở dạng thanh tra chuyên đề (năm sau nó mới bị thanh tra toàn diện) thế mà cũng lo sốt vó như các đồng nghiệp được thanh tra toàn diện, bởi phải chuẩn bị đầy đủ các môn trong mỗi ngày. Cuối cùng cũng ok, mọi sự được Chúa lo liệu, tạ ơn Chúa. Nó cũng học được khá nhiều cả về chuyên môn và cả về lòng người, đối nhân .... Về chuyên môn hy vọng nó nhớ ứng dụng trong năm sau, hýc, vì nó mau quên lắm :)
Hè năm nay nó sẽ đi nghỉ hè ở Đà Lạt với đồng nghiệp và sau đó thì ghé về ĐD luôn, không về nhà đến quá nửa tháng 7 nó mới về lại nhà. Về vùng quê thanh bình, yên tĩnh hầu như xa cách với thế giới hiện đại không internet (nếu muốn dùng Net thì phải chạy ra nhà dòng mượn máy dùng cấp tốc), không truyền hình cáp (chỉ có ăng - teng chảo bắt được vài đài thuộc tỉnh Lâm Đồng), có tiền muốn ăn vặt cũng chẳng có chỗ bán quà vặt, chỉ có cây hoa màu, đồng ruộng và núi rừng ... , như thế mà nó lại thích. Và giá mà lá gan của nó lớn hơn 1 tí (to gan, gan lì... hihi) thì nó tha hồ mà lang thang vào sâu trong chân núi..... tiếc rằng gan nó bé như gan thỏ :) Sẽ lang thang ...
Thiện nguyện hè năm nay, cho các em dân tộc chuẩn bị lãnh nhận bí tích Thêm Sức, bí tích Xưng tội rước lễ lần đầu cái áo sơ mi trắng. Sơ N xin 5 triệu thì nó trao. Nhưng với số tiền đó đúng là muối bỏ biển, nên may quá anh P liên lạc anh về chơi 3 ngày trong tháng 6 nên anh góp tay cho thêm 300Usd cho TN hè của nó. Cảm ơn anh P thật nhiều.
Nói đến Thiện nguyện, mấy ngày nay hơi rảnh nó bàn với ET thiện nguyện Tết năm tới 2013, sẽ không dành cho người dân tộc ở ĐD nữa (nó chỉ dành khoảng 30% cho ĐD) mà là vô U Minh, Cà Mau, chắc chắn rằng nơi đó còn nghèo hơn ĐD nhiều vì điều kiện địa lý, ..v.v.... Cũng là điểm truyền giáo của HDMCCH. Và ET nói nếu đến được những người dân ngoài TC ra ở mãi sâu bên trong thì hay biết mấy. Nó cũng thích, rất thích như thế, chỉ cần đến được với những người thiếu thốn ở mãi vùng sâu vùng xa ... Với người dân ở những nơi đó giá trị món quà của mình thật khiêm tốn nhỏ bé nhưng với họ đó là niềm sung sướng của sự ao ước được nhận ... Chưa gì nó đã dự định xin nghỉ thứ 5 và thứ 6 kèm với 2 ngày nghỉ cuối tuần là thành 4 ngày để đi về vùng UMinh; đi trước Tết khoảng nửa tháng. Xin dâng lên Chúa dự tính của chúng con và cầu xin an bài cho chúng con cả về tài lực, nhân lực và thời gian.
Trời vừa đổ 1 trận mưa khá lớn y như tối hôm qua. Người ta vừa mới đến để giao tiền anh P gởi về, nhưng tiếc thay vì trời mưa lớn quá nên nó không thể đi xuống ND lấy cái chứng minh về; đành để chiều mai họ quay lại giao tiền. Bởi hôm bữa dọn nhà, mọi thứ giấy tờ quan trọng ... đều mang đi gởi vì sợ lúc dọn dẹp để nơi này nơi nọ nhỡ quên thì phiền lắm... Hồi nãy cũng không nhớ ra cái bóp giấy tờ mới gởi khoảng 1 tháng nay, do cứ xách túi từ nơi gởi xe đi về nhà nhỡ không may kẻ gian giật giỏ thì .... nên gởi cho chắc ăn. Bởi con đường nhà nó và đường kế ... kẻ gian giực dọc liên tục ... có người bị kẻ gian giật không được cái giỏ kéo ngã xe nằm bất tỉnh cả 10 phút mới tỉnh ....
Sự bình an trong cuộc sống, ai cũng cần.
Ngày bìnhhhhhhhhhhh annnnnnnnnnnnnnnnnn
13:05 cùng ngày
Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012
Nhớ về MẸ
Ngày mai chủ nhật thứ hai của tháng 5, Ngày Hiền Mẫu = Ngày của Mẹ
Năm nay Ngày Mẹ rơi đúng vào ngày 13 tháng 5, với tôi thật ý nghĩa....
.... có Mẹ rồi mới có ...
.... hôm sau tôi "oe oe"
Cảm ơn Mẹ!!!
Vừa dọn dẹp nhà bếp vừa nghe nhạc Thánh Ca của Sơ Trầm Hương FMSR,
đĩa nhạc với tựa Tình Cha Dang Cánh Bay
Những bài về Cha, tôi tịnh tâm hát theo được, đến những bài về Mẹ thì .... tôi ...
Trang nhạc thánh ca của FMSRNgày Không Còn Mẹ
“Ngày không còn mẹ con mới hiểu lòng mẹ bao la
Vầng trăng khuất đi con mới hiểu thế nào là đêm tối
Con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi
mất cả vầng trăng mất cả đại dương
Ngày không còn mẹ con mới hiểu ngọt ngào lời ru
Đời bao lắng lo con thấy cần những bàn tay nâng đỡ
Con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi
mất cả lời ru mất cả tuổi thơ
Mẹ về quê hương chốn xa vời
tình mẹ thênh thang như mây trời
xuống hồn con như vòng tay tìm con thơ bé
Mẹ về quê hương chốn xa vời
Tình mẹ thương con không đổi dời
Thầm nhắc nhở con hãy sống thanh cao hỡi con yêu của mẹ.
Ngày không còn mẹ con mới hiểu mẹ là dòng sông
Chờ bao ước mong mong tới ngày đưa thuyền con tới bến
Con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi
mất cả dòng sông mất cả đại dương
Con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi
mất cả vầng trăng mất cả đại dương
Con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi, con mất mẹ rồi
mất cả lời ru mất cả tuổi thơ”.
=====================================================
Nhà mới vừa đổ xong tấm tầng 2 thì trời đổ mưa... hýc!
Trời đổ mưa nên bầu trời tối cần phải mở điện ... nhưng cái đứa tôi lười nên ....
Vừa làm xong 8/10 cuốn SLL, còn phần đánh số tích của các MP và viết NK
Cái mục viết NK này thấy rất rườm rà và mất nhiều thời gian, nhưng vì phụ trách yêu cầu thì không thể trốn tránh được. Hýc!!!!
Tối nay làm qua cuốn SĐ
BT lần nào cũng có sự bực mình.... Đã thống nhất là .... ấy thế mà .... thằng GG bị rớt xuống KK. Còn thằng YY lại nhảy lên GG mới bực chứ ....
Đường xá,
Sau khi con đường này làm xong thì nhà U sẽ thành cái ao nếu trời đổ mưa. Bởi vì mặt đường cao hơn nền nhà.
Út nói để đợi đường làm xong thì xây gờ chặn nước ngoài đường không cho nó chảy vào nhà; biện pháp tạm thời chứ đào tiền đâu ra mà nâng nền lên ....
BM tôi ngay từ xưa xây nhà toàn trừ hao đường xá họ nâng cao... nên nền nhà BM xây thường cao hơn mặt đường gần cả mét. Nhà BM hiện nay chúng tôi làm cũng cao hơn mặt đường hơn nửa mét. Đường ngoài đó là đường trải nhựa còn đường xương cá này chỉ được đổ bê tông. Họ rải đá xanh loại đá bột rồi dùng đầm tay để đầm xuống, không dùng xe lu để lu mặt đường vì đường bé. Sau đó họ sẽ rải lớp đá bi dầy 10cm rồi mới đổ bê tông.
Vài dòng .....
thứ bảy ngày 12 tháng 5.2012
Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012
Luẩn quẩn- đầu tháng 5/2012
Cuối cùng BM tôi cũng có người thừa hưởng ...
Con bé có khiếu đờn (đàn), lúc bắt đi học đàn thì c/b khóc không chịu đi, dụ hoài và cả bị áp lực nó mới chịu đi học. Người lớn trong nhà nhìn c/b và chỉ có 1 suy nghĩ : Điệu này chỉ có đập đàn chứ đánh đàn gì!!!
Ấy! Ấy! Chớ dại bắt hình dong nhá (hi hi hi) mọi người đã bé cái nhầm to, rất to. Bởi c/b, Sơ đưa bản nhạc nào là con bé từng tứng tưng ngay bản đó. 1 buổi học đàn hơn 1 tiếng, Sơ đưa 3 bản c/b wánh đủ, đúng tất tật, chẳng cần phải luyện wánh tới wánh lui gì cả. Nhưng mà ... hìhìhì hơi lơ ku chiêng c/b chẳng biết mình vừa wánh bản nhạc ấy tên gì. Nó chẳng nhớ tên bản nhạc nào cả. Út hỏi c/b :
- Hôm nay bé đánh bản gì ?
- Con không biết tên.
- Vậy bài đó đánh thế nào , đánh cho T nghe ?
Thế là c/b đờn miệng và Út nói tên bài nhạc cho c/b nhớ.
Bác c/b nghe ké chuyện và :
- Sao con giỏi thế, như bác là bác bó tay.
- Mình biết nốt. Mình nhìn nốt là mình đánh được ngay.
- Mình biết nốt. Mình nhìn nốt là mình đánh được ngay.
C/b đi học đàn mà Sơ phải khen: Bé nhất lớp nhưng đưa bản nào là đánh bản đó ngay. Còn các chị phải tập nhiều lần mới đánh được.
Ngay từ lúc mới biết nói sõi 1 chút, c/b đã có chiêu tự chế hát bè, hát vuốt đuôi bài hát thánh ca với giọng rất chuẩn. Cái này thì bác nó bó tay, giành bè ngang cho chắc ăn ... hi hi hi
Âm nhạc là sở trường của Ô. Ngoại của c/b.
Cũng ngay từ bé, chừng 2 tuổi rưỡi, đi nhà trẻ, c/b toàn đòi mua truyện dù chẳng biết 1 con chữ. Mua truyện về và đòi Út, Ba, Mẹ đọc cho c/b nghe. Bây giờ thì c/b đã biết đọc chữ, đọc cũng khá, vài 3 ngày c/b lại đòi mua truyện mới. Quyển truyện luôn trên tay c/b và rảnh chút là lại đọc truyện. C/b yêu thiên nhiên, tính rộng rãi. Hy vọng c/b học giỏi văn chương :-))
Cái mục văn chương, truyện thì Bà Ngoại c/b là 1 cây. Ô.Ngoại c/b cũng 1 cây văn chương. Đám tiệc cưới hay tang lễ trong xóm ngày xưa, nhà đám hay qua nhờ Ô.N c/b đứng ra đại diện nói. Ô.N c/b nói không cần giấy tờ, nói đâu ra đó.
Thế là Ô.Bà con bé cũng được an ủi vì có người thừa hưởng năng khiếu ... âm nhạc ...
======================================================================
Được nghỉ lễ 4 ngày tính cả 2 ngày nghỉ cuối tuần, chóng qua thật, giờ đã là đầu giờ chiều của ngày 1 tháng 5.
Tháng 5 là tháng Hoa, tháng kính Đức Mẹ. Hôm nay cũng là ngày kính Thánh Giuse Thợ, ngày Quốc tế Lao động. Cầu cho công việc làm của từng người chúng ta luôn làm với hết tấm lòng....
Nói đến công việc làm, được nghỉ liên tiếp 4 ngày nên giọng nói của Nó cũng đỡ khàn hơn. Tối hôm thứ sáu , 1 em hỏi : Sao lúc nào tiếng của chị cũng bị khàn hết vậy ? Hôm nay còn khàn hơn hôm trước nữa ?
Hýc! Nó đáp : Khi nào chị hết dạy thì nó mới hết khàn.
Thiệt đó. Lúc còn chị BM H thì giọng nó có khàn thật, nhưng nhè nhẹ thôi, và phải sau ngày thứ ba thì nó mới bị khàn tiếng; còn đây thì ngay từ ngày đầu tuần đã bị rồi....
Hýc! Không có BM và trúng phá nhiều quá nên .... cái bệnh viêm họng hạt mãn tính của nó hành nó. Bác sĩ nói : Nếu cô không bớt nói đi, để bệnh nặng quá thì phải mổ đó.
nhưng làm sao mà bớt nói được đây ???? Hýc!!!!
Hôm nay sau 3 ngày nghỉ liên tiếp, cái giọng của nó đỡ khàn, nó có thể hát cùng tập thể mà không cần phải tự hát riêng mình 1 bè, bè giữa (híc! tức là không lên đúng tông với tập thể thì tự hát vừa với chất giọng và sức lực của mình, tự điều chỉnh để .... phá bè :) )
Giờ thì nó đang lo và cuối cùng chỉ còn phó thác cầu xin Chúa và Mẹ Maria giúp mấy bé học yếu nhưng lại lười học của nó. Bởi học kiểu này thì thi sẽ bị GV lớp 2 canh thi đánh rớt ngay. 1 bài tập chép chỉ 50 chữ mà nó chép hơn 1 tiếng; nếu không la hét hò giục và thậm chí vùng vũ lực thì để 2 tiếng cũng chưa viết xong... Nó không chịu viết, không chịu làm bài, chứ nếu nó chịu viết - làm bài thì bài của nó cũng 5 điểm sau khi đã trừ hết râu ria, bắt lỗi, bắt bí này kia....
Mấy đứa này (3) mà bị đánh rớt thì coii như nó bị toi thời gian nghỉ hè sắp tới.
Hè này nó đã quyết định không dạy kèm, không "WẬY CHÁO" để về nhà Mẹ nuôi của nó nghỉ ngơi hưởng cái không khí đồng quê thanh bình. Híc.
Xin Chúa và Mẹ Maria giúp các bé của con và cũng là giúp con. Amen.
==================================================================
Dự lễ cưới của anh Ba hôm 29/4, bên cô dâu Phật giáo, đạo ai người đó giữ. Mới đầu bên cô dâu không chịu vào nhà thờ vì họ không tin Chúa. Sau đó cô dâu không chịu lên đọc bài đọc vì không tin Chúa. Thánh lễ được Cha Ánh là Cha giám học của DNL làm chủ lễ, Cha cử hành thánh lễ rất sốt sắng, dành trọn cho cô dâu chú rễ. Bài giảng của Cha rất tuyệt, không làm cho người không tin Chúa thấy chói tai, khó nghe, không mời gọi phải về với Chúa. Cha nhắc nhở bổn phận của chú rể phải như thế nào; bổn phận của cô dâu. Cha giải thích nhẹ nhàng vì sao người Công giáo mong muốn người phối ngẫu của mình cùng đạo. Anh Ba xây được 1 ngôi nhà đẹp chẳng lẽ anh để vợ mình, chị Âu Dương sống ở ngoài trời nắng mưa mặc kệ, còn anh ở trong ngôi nhà đẹp sao ? Nếu là chị Â.D chị có làm như thế được không ? Để anh Ba sống ở ngoài trời nắng mưa còn mình trong ngôi nhà đẹp, đầy đủ tiện nghi. Vì thế anh Ba sẽ mời, sẽ nài nỉ chị Â.D vợ mình vào nhà cùng sống với mình.
Tất cả cuối cùng Cha đều quy hướng về Chúa là nguồn tình yêu vô biên. Thật nhẹ nhàng len lỏi vào trong từng câu ....
Tất cả cuối cùng Cha đều quy hướng về Chúa là nguồn tình yêu vô biên. Thật nhẹ nhàng len lỏi vào trong từng câu ....
Lời cầu chúc cuối cùng Cha dành cho đôi tân hôn trong ngày quan trọng nhất đời mình là :
Ngày xưa khi yêu nhau, anh chị cầu nguyện : "Con quỳ lạy Chúa trên trời sao cho con lấy được người con yêu!" (Lời và nhạc Phạm Duy) Còn ngày nay khi anh chị cưới nhau, Cha xin đổi lời nhạc đi 1 chút và cầu chúc cho anh chị :
- Con quỳ lạy Chúa trên trời sao cho con yêu được người con lấy!
Amen.
====================================================================
Chiều nay các cháu dâng hoa mừng Tháng Hoá kính Đức Mẹ bên giáo xứ của các cháu. Cháu lớn tính vốn lo lắng nên chẳng ngủ nghê gì được, chắc con bé sợ trễ giờ? hừm mình toàn quay qua nhòm chừng c/b nếu có mở mắt thì nhắc còn sớm ngủ tiếp đi. Còn c/b nhỏ thì vô tư, tuy khó ngủ được dỗ ngủ thì khò khò chẳng biết sợ trễ giờ là gì. Bởi việc giờ giấc và chuẩn bị siêm áo chỉnh tề cho hắn là việc của người lớn.
====================================================================
Nhà của CE nó đang chuẩn bị đổ tấm tầng 1; tấm lửng đã xong từ thứ tư tuần rồi. Chắc là cuối tuần này đổ tấm tầng 1.
Thợ của M tuy nhìn có tuổi không trẻ or nhí nhố như mấy đám thợ của TBK, AĐ, ... xung quanh nhưng về hiệu quả công việc thì có thừa, làm ra làm; người nào việc nấy, việc của ai người đó lo làm; toàn là người miền Nam rất chất phát. M không thuê đám thợ béc kì.
Mỏi tayyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy hì hì hì
Ngày bình annnnnnnnnnnnnn
Tháng an lànhnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn
Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012
đầu tháng 3/2012
Mới ngày nào thong thả bởi hương vị Tết hôm nay đã tháng 3, trẻ chuẩn bị thi giữa kì, thời tiết ngày một hanh, nắng nóng há mồm (từ này học được từ các em) ... Tháng 3 này có 1 ngày khá là quan trọng ... Ngày Ba được về lại chốn cũ... mười mấy năm ...
Mong ngày này từ khi chuyển chỗ làm....
Ngày mai Ba được cải táng, sẽ đưa hài cốt Ba về ở bên cạnh Mẹ. Ngẫm nghĩ "Chỉ có cái chết mới chia lìa ..."
Nơi Ba nằm đến ngày 15 phải giải toả.
Tối qua lẫn trong tiếng chuông gió nghe tiếng con chim heo kêu quá, chạy ra nhìn thử xem hình dáng nó thế nào ?? trời tối quá không nhìn thấy gì. Ráng lắng tai nghe nhưng không thấy .... Ngày xưa, Ba Mẹ nói nghe chim heo kêu là có người sắp "đi"
Tuần rồi thật bận rộn, công việc dồn nhiều, nào là nộp cái này cái kia cái nọ liên tục ... cuối tuần "điên tiết" mình vô tình dạy vượt chuẩn mà không hay biết; quên mất cái giảm tải chỉ bám vào cái chuẩn kt; nếu không thì tg đủ và ktnd cũng đủ thì ắt là cũng được. Thôi kệ, cho chừa cái tội hay quên :-)))
Thứ năm rồi, tranh thủ giờ nghỉ trưa đưa xe đi bảo hành bởi máy hay bị tắt... Người ta kiểm tra và đưa cho xem cái puzi với cái đầu đen thui, họ nói :"Đề nghị đổi chỗ đổ xăng, xăng nhiều tạp chất làm máy ..."
Xăng kém chất lượng tràn lan. Giá xăng xuất ra tăng 1 ngàn/lít nhưng giá bán không được tăng nên xảy ra tình trạng .... Lợi nhuận là trên hết. Bình giá kiểu này chỉ có người dân, người tiêu dùng là lãnh đủ. Từ bỏ cây xăng ngay ngã tư 7 Hiền.
Cũng tối ngày thứ năm, 1 em đeo cái túi bắt chéo ngang vai, chạy xe máy; ..... nghe tiếng rú ga rợn rùng qua nhà ai cũng nói chỉ có ăn cướp... Nghe chị nói có ai nằm kia ăn cướp hay tông ... Nghe thế nó liền chạy ra, nhìn thấy có người nằm giữa đường vội chạy ra. 1 người nữ nằm ngửa ngay đơ bất tỉnh. Hàng xóm xung quanh bu lại ... tìm cách biết danh tính, tìm người thân của người bị nạn. Mọi người muốn đưa NBN đi cấp cứu ... Khá lâu sau NBN mới tinh tỉnh, tìm được bạn của NBN và báo cho họ biết; vì trên chứng minh thư NBN ở Tây Ninh, chắc là sinh viên. Trong túi có ví tiền, giấy tờ tuỳ thân, có điện thoại... Hỏi NBN có đeo dây chuyền không ? - Không. Bị giựt đồ hay bị tông, NBN không nhớ. Suy đoán không thể bị tông vì không có vết xe bị kéo trên đường; xe chiều suôi NBN nằm hướng ngược lại 180 độ với xe. Chắc là 2 tay kia giựt cái túi của cô bé và tốc độ xe quá lớn của chúng cùng với sức giật đã giật phăng cô bé ra khỏi xe ....
Hy vọng cô bé không bị gì cả với cái đầu và cổ...
Ra đường chớ dại đeo túi xách hay cầm ví tiền gì cả, nữ trang lại càng không ...
Cầu xin được gìn giữ trước khi ra khỏi nhà...
Ngày bình annnnnnnnnnnnnn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
