Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Thiện Nguyện Tết: Cụ già








Tháng Tết Tân Mão, còn bao nhiêu quỹ tôi vét hết và bù thêm tặng các cụ một món kha khá để các cụ ấm lòng mấy ngày Xuân.
Mỗi phần quà gồm: 5 kg gạo + 10 bịch sữa + 1 gói bánh và bao lì xì (250 ngàn đồng)

Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Suy ngẫm..


Bài đọc 1 trong thánh lễ hôm nay nghe kĩ và kết hợp với lời giảng của Cha, thấy vô cùng bất xứng.

Cũng nhờ Sơ đọc bài này chậm rãi, rõ ràng từng câu - ý thu hút nghe từng tiếng, từng câu mới thấy hay. Giá như sau bài giảng, Cha về ghế ngồi chừng 5 đến 10 phút cho con chiên suy nghĩ về bài giảng của Cha, thì chẳng gì bằng.

Bài đọc thế này:

http://www.dongcong.net/LoiChua-SuyNiem/BaiDocHangNgay/Nam1/tn05-7.htm

BÀI ĐỌC I: St 3, 9-24

"Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng đất".

Trích sách Sáng Thế.

Thiên Chúa đã gọi Ađam và phán bảo ông rằng: "Ngươi ở đâu?" Ông đã thưa: "Con đã nghe thấy tiếng Ngài trong vườn địa đàng, nhưng con sợ hãi, vì con trần truồng và đang ẩn núp". Chúa phán bảo ông rng: "Ai đã chỉ cho ngươi biết rng ngươi trần truồng, há chẳng phải tại ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi không được ăn ư?" Ađam thưa lại: "Người phụ nữ Chúa đã cho làm bạn với con, chính nàng đã cho con trái cây và con đã ăn". Và Thiên Chúa phán bảo người phụ nữ rng: "Tại sao ngươi đã làm điều đó?" Người phụ nữ thưa: "Con rắn đã lừa dối con và con đã ăn". Thiên Chúa phán bảo con rắn rng: "Bởi vì mi đã làm điều đó, mi sẽ vô phúc ở giữa mọi sinh vật và mọi muông thú địa cầu; mi sẽ bò đi bng bụng, và mi sẽ ăn bùn đất mọi ngày trong đời mi. Ta sẽ đặt mối thù nghịch giữa mi và người phụ nữ, giữa miêu duệ mi và miêu duệ người đó, người miêu duệ đó sẽ đạp nát đầu mi, còn mi thì rình cắn gót chân người". Chúa phán bảo cùng người phụ nữ rng: "Ta sẽ làm cho ngươi gặp nhiều khổ cực khi thai nghén và đau đớn khi sinh con; ngươi sẽ ở dưới quyền người chồng, và chồng sẽ trị ngươi". Người lại phán bảo Ađam rng: "Vì ngươi đã nghe lời vợ mà ăn trái Ta cấm, nên đất bị nguyền rủa vì tội của ngươi. Trọn đời, ngươi phải làm lụng vất vả mới có mà ăn. Đất sẽ mọc cho ngươi đủ thứ gai góc, và ngươi sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng. Ngươi phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi ngươi trở về đất, vì ngươi từ đó mà ra. Ngươi là bụi đất, nên ngươi sẽ trở về bụi đất". Và Ađam đã gọi tên vợ mình là Evà: vì lẽ bà là mẹ của chúng sinh.

Thiên Chúa cũng làm cho Ađam và vợ ông những chiếc áo da và mặc cho họ. Và Người phán: "Này, Ađam đã trở thành như một trong chúng ta, biết thiện ác. Vậy bây giờ, đừng để hắn giơ tay hái trái cây trường sinh mà ăn và được sống đời đời". Và Thiên Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng đất, là nơi ông phát xuất ra. Và Người đã đuổi Ađam đi. Và ở phía đông vườn địa đàng Người đã đặt những thần Kêrubim và gươm lửa chớp chớp để canh giữ lối tới cây trường sinh.

Đó là lời Chúa.

Và lời Cha giảng: Dẫn chứng khi Thiên Chúa tạo nên Eva cho Adam, ông đã nhảy cẫng lên vui mừng :"Đây là thịt tôi, xương tôi,...." Nhưng khi đã ăn trái cây biết lành biết dữ thì Adam đổ lỗi cho Chúa. Bởi Chúa đã tạo nên cho ông người đàn bà này và bà đã xúi ông ăn. Khi Chúa hỏi Eva thì bà đổ con rắn do Chúa tạo nên đã lừa dối bà ăn ...

Tôi suy nghĩ về sự đổ lỗi của con người mình khi mình phạm sai dù 1 điều nhỏ. Về lòng yêu thương của Chúa. Về cơn giận của Chúa.

Chúa yêu con người vô bờ bến, nhưng khi Người phạt thì ... đâu ra đó.


Thứ bảy 12 tháng 2 (tức mùng 10 Tết Tân Mão)





Vốn liếng để dành gần 20 năm chỉ có bi nhiêu, góp hết 3/4, phần còn lại để hè này đổi xe khác đi, chứ xe này đi hơn 10 năm rồi, tuy là chạy cà tàng thích thật - ít hao xăng - 70 phân khối chạy nhẹ nhàng - tay lái wẹo - vòng xe không bị vướng gì ==> chạy quen rồi, đi mấy xe mới - xe số loại 100 - 110 phân khối mỗi lần quay đầu xe lần nào cũng mém té ... vì quen xe kia chẳng vướng vấp gì, góc quay cổ xe rất rộng. Nhưng năm vừa rồi tiền sửa xe cũng khá nhiều, gần 2 triệu đồng rồi, đành phải đổi xe khác (bù tiền mua xe số khác) dù tôi chẳng có ý định đổi xe... Tôi không thích xe tay ga. Lý do: hao xăng và phần tay ga coi bộ không ổn, cứ vặn tay ga là ga tăng và vọt... dù chạy tay ga rất ngon. (hihi) quan trọng nữa là : tiền nhiều quá, không có khả năng. Bán xe và bù thêm chừng 10 triệu thì may ra dám đổi, còn nhiều hơn thì ... cày thêm 1 năm nữa rồi mới tính chuyện đổi xe.


Chẳng có đồng tiền nào vậy mà tính chuyện xây nhà, thế mới ghê chứ!

7:40 tối cùng ngày


Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011

Thiện nguyện và Tết....




Từ bé đến giờ tôi chưa bao giờ rời xa gia đình vào những ngày lễ cả đạo lẫn đời (Giáng Sinh, Phục Sinh, Tết, 2 tháng 9 - Quốc khánh, 30 tháng tư) nhưng năm nay, Tết Ta, tôi không đón Xuân cùng gia đình...
2 ngày lễ lớn của đạo Công giáo và ngày Tết với tôi rất quan trọng, gia đình là chính. 2 ngày lễ đời kia chẳng có ý nghĩa...
Từ ngày U về với Chúa, ngày Tết đối với tôi thật khó qua.


Rời SG lúc 10 giờ sáng chủ nhật 30 tháng 1 (tức 27 Tết) lên đường đi thực hiện 2 chuyến thiện nguyện cuối trước khi ăn Tết. Ngày 27 thật bận rộn bởi vừa phải vô trường thực hiện công tác trực trường mà phải tranh thủ nhờ vả để về sớm cho kịp xe. Việc này gối đầu việc kia... cũng may không quên hay thiếu xót gì ... và mọi việc trong ngày kết thúc tốt đẹp, đã vậy còn dự đến 2 Thánh lễ chủ nhật trong ngày.
Chẳng phải đạo đức mà là: đến Blao đúng 4:30 chiều cũng vừa lúc giờ lễ chiều chủ nhật ở nhà thờ ngay nơi Bố giúp, ở nhà chẳng biết làm gì, Bố (tức Sr.T) ra nhà thờ dự lễ đặng cho giáo dân rước lễ, nằm ngủ thì tối nay sẽ ... khó ngủ, đi ra nhà thờ dự lễ là ... hay nhất.
Sau cơm tối đạm bạc, 2 bố con lên Nhà Chầu chầu Chúa... tôi ngủ ngon lành (hihi)
Sáng hôm sau 28 Tết tất bật, bởi chỉ có 2 bố con với 1 lô công việc. Bố vừa điều khiển những người thợ đang sửa nhà, vừa lo đám trẻ Thượng và khách khứa vô chúc Tết. Tôi đảm nhận chân chuẩn bị thức ăn trưa, đến khi nào phát quà cho trẻ thì tôi chạy vào phụ. Cái đầu nghễnh ngãng, bố dặn nấu 3 món: 1 nặm, 1 xào và 1 canh, 2 món đầu nhớ, món sau quên - biến thành cải luộc. (hihi)
Quà năm nay cho trẻ ít bằng nửa năm trước, nhưng bù lại trẻ được 1 ít quần áo do Sr.H xin được, và Bố đãi các bé bữa ăn tất niên: đùi gà chiên ăn với bánh mì.

Tôi vội vã dùng cơm trưa 1 mình để rồi kịp giờ ra bến xe Phương Trang đi ĐD. Xe từ SG lên, Bố dúi tôi mau mau lên xe xí chỗ trên mà ngồi cho an toàn. Cái đầu tôi mấy ngày này đi xe rất nguy ... say xe còn hơn mấy tay bợm.., vì thiếu ngủ.

Khí hậu ở ĐD thật đã, lạnh, suốt ngày phải choàng thêm cái áo ấm. 4:20 chiều đã có mặt ở nơi cần đến, Sr.T đón. Các cháu thấy tôi từ xa, chúng vừa chạy vừa la toáng lên :"Xã hội đen đến!" và cười rấn rần.
Sáng 29 Tết (tức ngày 1 tháng 2) đúng 7:15 có mặt ở nơi phát quà. Phát lai rai từ sáng đến chiều, nghỉ trưa khoảng 1, 5 tiếng. Gần 4 giờ xin kiếu, nhờ các Sr phát mấy phần quà còn lại (3 phần) về để còn kịp tắm táp, chứ để quá 5 giờ chiều nước rất lạnh, nhiệt độ xuống - gió lại mạnh va vào cây lá tiếng rất dữ
Kết thúc chuyến thiện nguyện Tết thật tốt đẹp.

À, có phát sinh 5 phần quà, phần quà này dùng tiền cV cho trước khi lên đường đi t/n.

Xuân ở vùng quê nghèo thật đơn sơ, chẳng mâm cao cỗ đầy, chẳng rượu thơm thịt béo, chẳng có truyền hình cáp để du lịch hàm thụ, chẳng Net để chúc mừng người thân - bè bạn phương xa, ... nhưng ấm tình gia đình ...
Ở đây đúng là tụi nhà giàu làm vương làm tướng. Mấy cây xăng (đa số là tư nhân) nó đóng cửa không bán, giá xăng lên đến 18 ngàn lít mà không đổ được vì họ không mở bán. Người dân nói : Tết năm nào cũng thế.
Giá xe khách đi về cũng lên chời ơi luôn. Ngoài những doanh nghiệp xe tên tuổi như Phương Trang, Thành Bưởi thì giá không tăng, nhưng những xe doanh nghiệp tư nhân họ hét giá chóng mặt, chẳng khác nào cái máy chém. Bình thường đi ĐD giá 120/vé; cận Tết mua vé đi 24 ta (mua trước 2 tuần) vé lên 30; nhưng đến từ 27, 28 đổ đi có xe vé lên 200/ vé mà khách vẫn phải bấm bụng mà đi, đặng sum họp gia đình.

5 ngày Tết qua mau về SG đúng 7:30 sáng mùng 6 Tết (tức ngày 8 tháng 2) vô đến trường đúng 8:30, mệt phờ ria. Các chị nhìn mắt tôi, rồi nói :"Phải công nhận nhỏ hay thật, thế mà còn đủ sức vào dạy. Lên phòng đóng cửa ngủ đi!" hihihi, tôi làm thật, cho các cháu chơi tự do trong phạm vi phòng mình, còn tôi gục đầu xuống bàn ... khò luôn mấy giấc, cộng gộp lại cũng được 1 tiếng. (hì hì hì)

Về nhà, năm nay các chị em tôi chưng nhiều loại hoa: Tulip bàn thờ B-M, hoa gì đó quên tên rồi -trên bàn thờ Chúa, dưới đất 2 chậu mồng gà đỏ chót, 1 chậu tắc; trên bàn 1 chậu mai nhỏ nhưng hoa đầy các cành; 2 củ huệ màu hồng trang điểm ... Em nói mai năm nay rẻ, họ bán xổ để về, chậu ấy chỉ 70. Thức ăn đồ uống thì mắc kinh khủng. Thịt bò lên 230/kí, món gì cũng lên vài chục ngàn so với ngày thường. Thậm chí tiền gởi xe cũng lên gấp đôi, ba/
Cứ sau mỗi cái Tết, người dân lao động càng khốn đốn, vật giá cái gì cũng chỉ có 1 hướng đi lên chứ không hề có chuyện lên rồi lại giảm giá xuống; mà lương vẫn giậm chân tại chỗ.

Tết năm nay tôi không chúc Tết riêng 1 ai.



Thứ Năm, 27 tháng 1, 2011

T/nguyện: Cồn Én - Ang Giang


Ngày 25 tháng giêng năm 2011

Đầu giờ chiều ngày 22 tháng Chạp lên xe ra bến xe Hùng Cường ở Q.5.
Xe đi niềm Tây thường xe nhỏ khoảng 25 chỗ và thật là lạ mà những tuyến xe khác không hề gặp, đó là: Hành lý mang theo như 1 thùng hàng (thuốc bổ) bị lấy tiền ba-ga hết 20 ngàn đồng. 2 hành khách chỉ mang theo 1 thùng thuốc mà cũng phải trả tiền cước vận chuyển.
Đúng 2 giờ chiều xe khởi hành, ghế ngồi ngay sau lưng tài xế, sau khi nghỉ độ gần 30 phút giải lao vệ sinh ăn chiều đúng 6 giờ đến cây xăng Thanh Bình thuộc tỉnh Đồng Tháp, xuống xe chờ Cha cho người ra đón. Chuyến đi hết 4 tiếng. Đứng chờ người ra đón, nhìn lên trời một đàn cò trắng đang bay về tổ, nhìn thật thanh bình.
Tôi cự S :" Nơi này thuộc Đồng Tháp mà Dì nói An Giang"
hìhì S cười :"Tại em thấy 2 bé được học bổng viết là An Giang nên em cứ nhớ An Giang"
Nhưng, bé cái nhầm là tôi. Sau khi có 2 em đi honđa ra đón, xe chạy chừng 5 phút xuống tới bến đò ngang để sang xứ cồn. Đò ngang cũng rất hay, đi đò (phà nhỏ) chưa đầy 5 phút đã qua đến bờ bên kia, nhánh sông Tiền cắt ngang đất liền với cồn. Mỗi lượt qua đò cứ 1 xe máy thì 1.000 đồng, 1 người thì 500 đồng, con nít - học sinh đi học không tốn tiền đò.
Lên xe tiếp tục đi, lúc này tôi hỏi em trai chở :
- Vùng đất này thuộc tỉnh Đồng Tháp hả em?
Em nói:
- Vùng này thuộc Đồng Tháp nhưng qua khỏi cây cầu này (cái cây cầu xây cũng rất lạ: chiều dài ngắn nhưng cao và dốc, xe đạp không thể đạp lên nổi chỉ dắt bộ) là ranh giới giữa Đồng Tháp và An Giang. Cồn Én thuộc về An Giang.
Tôi lại hỏi vì sao lại có tên Cồn Én ?
- Ngày xưa lúc còn ít người, mỗi độ xuân về là chim én bay rợp trời ở đây nên người dân gọi là Cồn Én. Còn bây giờ chim én không còn bao.
Em lại nói tiếp:
- Cồn này còn có tên là cồn Ông Cha. Bởi cồn này được 1 ông Cha Tây phát hiện và mua rồi lập xứ đạo, dân qua sinh sống ông cho đất cất nhà. Còn tên chính của cồn là cồn Tấn Long (theo tên nhà nước)

Đất cồn thật êm ả, nhà nào cũng đầy cây xung quanh, nhà bên này nhìn qua nhà bên kia được cắt ngang bởi 1 con đường nhỏ và con rạch, muốn từ đường vô nhà phải qua cầu. Nơi này đầy những cây cầu khỉ. Kiểu nhà chung của những gia đình nghèo nhìn cũng rất lạ (với tôi): 3 mặt là vách tôn hoặc lá, còn mặt chính chỉ là những song bằng tre or gỗ tròn nhỏ, cửa cũng chỉ là thế. Bên ngoài được giăng 1 sợi dây kẽm bắt ngang từ bên trái sang phải, máng trên dây là tấm màn kéo. Khi cần che kín mặt tiền nhà thì người chủ chỉ việc kéo tấm màn vải đó. Tất cả kiểu nhà sàn vùng lũ.
Nghe nói những năm bị lũ ( khoảng 10 năm trước tôi nhớ học trò cứ nói về sông Cửu Long nước lũ dâng cao) nước ngập lênh láng, xuồng - ghe đi trên đường cồn. Thấy hầu như nhà nào cũng có 1 cái ghe úp để bên hông nhà hoặc dưới gần nhà.

Nghề kiếm sống của người dân Cồn Én là làm ruộng và cày cấy làm thuê. Người dân ở đây còn có nghề dệt chiếu do Cha đạo đời trước dạy và tạo công ăn việc làm cho người dân (cha đóng khung cửu, mua nguyên liệu về và dạy nghề cho người dân. Sản phẩm làm ra Cha đưa về thị thành tìm cách bán lấy tiền cho người dân) nhưng sau khi Cha qua đời, không còn ai đứng ra lo phần tiêu thụ sản phẩm cũng như cung cấp vật liệu... thế là người dân bỏ dần bỏ dần nghề này. Hiện tại nơi này chỉ còn duy 1 gian đình ở đối diện nhà thờ còn theo nghề dệt chiếu này. Nhưng ngặt cái là 2 vợ chồng anh chị này cũng đang bàn tính qua Tết bỏ nghề. Hỏi thăm:
- Lý do: vốn quá nặng (gần 6 triệu đồng 1 bó cói chiếu) riêng phần sợi chính giữ là do anh chị tự se lấy chứ không đi mua. Nhưng thu vốn không được, nay bán được 1 cặp chiếu, cứ rải rác... tiền thu được cứ bị ăn dần đi, rồi cụt vốn. Mỗi lần lo vốn là 2 vợ chồng sốt vó lên. Anh chồng bình thường đi làm hồ, phần ngồi dệt chiếu thì mướn 1 thợ cùng làm với vợ (cần 2 người mới dệt nhanh; người vợ sỏ sợ cói chiếu vào khung dệt, người chồng kéo khung và khóa đầu sợi dệt) công thợ rẻ hơn và anh đi làm hồ có thêm tiền.
Xứ cồn Én này là nơi toàn xoài nhưng chẳng thấy xoài. Người dân nói: Năm nay mất mùa. Đi bộ giáp vòng đất cồn (nói giáp vòng cho ... xoang, chắc chừng hơn 2/3 là cùng. hì hì) và nhờ sự quen biết của người xứ này (người dẫn ) mới xin họ để lại cho được hơn chục ký xoài cát Hòa Lộc và 10 trái xoài tượng làm quà.
Tôi vốn dĩ không hảo xoài, có hay không cũng không là vấn đề. Cái tôi muốn mua về là trái Thốt nốt và lá nước mát. Dự định mua chục kí thốt nốt đã tách vỏ và bao to lá nước mát, nhưng rất tiếc nơi này cách khá xa nơi có những thứ tôi muốn. Có dịp xuống nơi này, nếu mua được chẳng ngại mang vác về cho gia đình dùng.

Nhìn những ông già bà lão tay chân run run đến nhận quà, ngồi chờ đợi cũng cả tiếng so với giờ mời mà không một tiếng than (chờ vì số người đến rải rác, muốn đợi cho khá đông mới phát cho nhanh), miệng món mén cười cảm ơn cùng lời chúc sức khỏe, phải đưa 1 tay đỡ cho từng cụ bước xuống bậc thềm khi nhận bao lì xì và lọ thuốc bổ và ra về ... có cụ bước tới chỗ tôi nhận lì xì và thuốc, vui quá bỏ bịch quà lại đó (bỏ quên) chỉ cầm 2 thứ nhẹ tênh ấy đi...
Nhìn hình có cụ bê bịch quà ra tới sân, mệt quá ngồi bệt xuống thềm xi măng thở; những cụ vui tính đứng làm duyên cho S chộp kiểu hình...
Sau khi phát hết 5/6 số quà, lên đường đi thăm 2 em mồ côi được học bổng trong mấy năm qua của bên S, nhân tiện có dịp ghé thăm các em, cũng đồng thời thăm những cô bác nghèo bệnh nặng không thể đến nhận quà... Nhìn những mái nhà sàn vách tranh mái tôn, nhà có cửa, nhà chẳng có cửa nẻo gì, quây bên ngoài là cái màn kéo bao trùm căn nhà khi ngủ nghỉ (ví giống như cái lồng chim được chủ phủ vải xung quanh,,,,) thấy cuộc sống của người dân thật đơn sơ.
Chẳng bù ở SG hở ra cái chỉ trong tích tắc bị đạo chích dớt mất cái này cái kia.
Thấy có 1 xòng bài, nói chính xác hơn là người ta đang chơi lô tô, rất xôm tụ. Thấy có 1 đoạn nhiều nhà nuôi gà đá, có nhà nuôi đến 5, 7 con, con nào cũng thật chiến. Thấy có một nhà nhiều tay xách cái giỏ lác đến... biết ngay nơi này chỗ đá gà độ.

Nơi vùng quê hiền hòa này cũng không ít cảnh éo le chẳng khác gì thị thành, cha mẹ lên thành phố kiếm sống như làm công nhân, thợ hồ, phụ bưng bê quán phở, v.v.vv., rồi quen người khác, rồi quyết dứt áo đi theo tiếng gọi .. trái tim. Đến thăm nhà bé Thảo, cô bé học sinh lớp 10 được học bổng mấy năm qua, mồ côi cả cha lẫn mẹ ở với bà ngoại. Bé Thảo có 2 đứa em họ, một đứa mới mồ côi cha (cha đã lên "bàn thờ"), còn 1 đứa cũng chuẩn bị mồ côi cha (cha dứt áo ra đi theo người khác), bà nói : "Chắc là cái số của tui phải nuôi cháu mồ côi."
....

Chẳng thấy không khí Tết ở vùng quê này.

Hình ảnh về vùng này ở trong máy của S.T, máy tôi hết pin - không có nhớ sạc pin nên không đem theo.

Một chuyến đi bình an khỏe....



Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

chủ nhật 23 tháng giêng




Hì, chiều nay đang ngủ bù thì bị tiếng ồn từ nhà đối diện (vừa nhậu vừa hét = gào lên vọng cổ ... rồi tiếng cười rần rần và vỗ tay ầm ầm... tán thưởng), giật mình dậy làm mất giấc luôn. Ngồi dậy mở đèn bàn, đeo kính ... lão, lấy đồ nghề xỏ chỉ, bắt tay khâu khâu vá vá những con thú nhồi bông xinh xắn đã bị các cháu làm cho rách tét chỗ này chỗ nọ... khâu lại cho đẹp, đem ngâm giặt và sẽ gởi về quê cho trẻ chơi.
Nhớ ngày xưa, U may quần áo chỉ bằng cây kim tay, cũng chẳng học qua trường lớp cắt may nào. Còn giờ, cũng may lúc còn mài đũng quần, phải qua lớp may thú nhồi bông mới đủ các học phần.., nhờ thế mới biết vá mấy con này coi cho ra hồn... Đúng là nó dở tệ!

Chiều nay dự tính cày luôn đặng tuần sau nghỉ Tết nhưng trò đuối xin học 1 buổi thôi, thế là phẻ.

Nghe chuyện về 1 cô bé 5 tuổi tâm sự với mẹ mà ... hết hồn, bà K kể:
Bé được chọn vào đội múa đặng quay phim trong trường. Bé bị bệnh nghỉ nhiều ngày, cô đành thay bạn khác vào chỗ bé. Bé đi học lại, các bạn đi tập múa, bé ngồi đó, cô thấy bé buồn buồn thì bày trò chơi cho bé cùng các bạn khác chơi. Tối về bé tâm sự với mẹ:
Các bạn đi tập múa, con ngồi đó một cục, buồn chẳng muốn sống, chẳng muốn đi học.
Mẹ nghe hết hồn. Mẹ đưa bé đi học và kể cô nghe, các cô hết hồn.
Từ nay phải để ý đến các bé nhiều hơn.
Nó nghe xong, "Con nít bây giờ già thật!"

Ăn bì và bị ói đến mức độ đi không nổi chỉ bò ... triệu chứng y như nó đã bị, ngộ độc thức ăn, ấy thế mà không đi vào bv để thử máu xem độc tố còn không và truyền nước vào ...
Các C chỉ này kia ... toàn những điều lúc này không thích hợp.


Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

22 tháng giêng/2011





Phải công nhận: thời gian đi nhanh thật! Nhớ ... hình như hôm kia hôm kìa Tết mà nay chỉ còn hơn 1 tuần lại Tết :-))
Tuần sau chỉ còn đi làm thêm 3 ngày nữa là nghỉ Tết. Theo đúng nguyên tắc thì thứ năm mới được nghỉ ... nhưng, không đúng bài bản là ... chiều thứ ba nó quảy ba lô lên vai rời SG chực chỉ hướng Cồn Én - An Giang. Nó có biết đường xá gì đâu nè, mua vé xe và đến nơi có người ra đón S + nó.
Nó ưng đi U Minh cơ ... nhưng nơi đó nhà S năm nay có quà rồi. Nó muốn biết U Minh sau khi đã bị muỗi đất Mũi đốt tưng bừng hồi 17 năm trước.. Một mình thì nó chẳng dám đi, thấy nhà S có cộng đoàn ở đó nên nó hy vọng được đặt chân đến ...
hì hì, đâu cũng được, tất cả như các chị hay dùng "Tùy duyên".


Tuần sau nó có 2 việc cần làm là đi AG và thăm thêm 1 nơi nâng đỡ các chị em "lỡ làng" (Nơi này cách đây mấy năm, cũng vào dịp Xuân về, nhóm Tao Ngộ đã đến thăm).
Cuối tuần đi trực và ngay sau đó ra xe đi Blao kịp thăm trẻ Thượng rồi đến ĐD và kết thúc c/tr TN

Ctrình Tết kì này trong lúc thực hiện, nó mở rộng thăm thêm 1 điểm Bảo vệ sự sống.
Ctrình cuối cùng là 7 mục chứ không phải 6 như đã dự tính. Đã thực hiện xong 3, chưa có thời gian đưa hình lên

Nồi cơm: Nghĩ lại chiều thứ sau lên "dĩa" mà nó cười mình, ưng là cắt ngang luôn chẳng buồn nhận xét theo đúng bài bản, cứ thế ngưng lại chào. Xong bài nó thở cái phào, nhẹ cả người, có như thế ăn Tết mới phẻ. "Xe cháo" nó cũng "cất" rồi, qua Tết mới bán lại. Việc sổ sách chưa hoàn tất, đầu tuần nó phải làm cho xong đặng kí sổ. Hai ngày nghỉ tuần này, nó cày đủ 2 buổi