Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

Thiện Nguyện 1: Tết Canh Dần 2010 - update


Chương trình Thiện nguyện nhân dịp Tết Canh Dần 2010 sắp tới đây, nơi Nó đến thăm và tặng quà là các em Thượng ở Blao.

Ngày đi sẽ là ngay sau ngày Nó được nghỉ Tết.

Nó dự định 100 phần quà và trị giá mỗi phần quà là 200.000 đồng (hai trăm nghìn đồng/ phần).

Nó còn muốn có nhiều hơn số phần quà mà Nó dự định, bởi Nó còn muốn vô sâu hơn nữa vùng Đl, cũng thăm các gia đình dân tộc. Nhưng, Nó liệu cơm gắp mắm, nếu Tết này không được thì nơi sâu hơn ấy dành lại vào mùa hè 2010

Mỗi phần quà dự định sẽ là 5 - 7kg gạo + 1 thùng mì gói + chai nước mắm + muối + một ít mứt Tết và bao lì xì đỏ.

Với người dân tộc, gạo và mì gói là những cái người ta vô cùng quý.

Thấy vật giá mấy ngày nay lên vùn vụt, lên đến nỗi Nó thấy chóng mặt. Nó hoảng quá, giờ mà không lo mua sắm gạo và mì đi, để đến gần ngày mới đi mua thì số tiền 200 ấy chẳng mua được bao nhiêu. Nó bèn tổng kết số tiền Nó được các Ân Nhân chung tay góp của với chương trình..

- 100 Usd : chị TLinh
- 200 Usd : chị Hiền
- 300 Usd : N.

- 3.000.000 đồng : Lệ Uyên
- 2.000.000 đồng : chị Duyên
- 0.600.000 đồng : bạn

Nó ráng đi xin, được bao nhiêu tổng kết, phần còn lại Nó bao chót. Nếu được nhiều thì Nó bao ít, còn nếu được không nhiều thì ... hìhì Nó móc hết hầu bao ra...

Trước mắt, Nó làm tròn thành 13 triệu đồng để ngày 10 tháng 12 Bố đưa 2 em người Thượng vào SG khám chữa bệnh, hai Bố con lo mua gạo và mì gói. Trước mắt ráng mua đủ số gạo và mì gói, hết khoảng 13 triệu đồng. Sau này nếu xin được thêm nữa thì mua tiếp và bỏ bao lì xì.
Vì dự tính với thực tế Nó chẳng biết được.
Nó còn phải tính thêm tiền gởi xe hàng đưa gạo và mì gói về BLao, vì gạo và mì ở đó đắt hơn SG.



Chương trình tình thương này nếu đẹp lòng Thiên Chúa và Mẹ Maria, xin giúp con, con tín thác nơi Chúa và Mẹ. Amen.





***** Ngày 12 tháng 12 năm 2009,

Hôm nay đổi 600 Usd được 11.670.000 VNđ ( Mười một triệu, sáu trăm bảy chục nghìn đồng) ; tức 100 Usd = 1.945.000 VNđ ( một triệu, chín trăm bốn mươi lăm nghìn đồng)

Tổng số tiền các Anh Chị góp cho chương trình này :
11.670.000 đ + 5.600.000 đ ====> 17.270.000 VNđ ( mười bảy triệu, hai trăm bảy chục nghìn đồng )

Bù thêm làm tròn thành 20 triệu đồng, đúng với con số mà chương trình cần..

Và, tối đã gởi cho Bố T 18 triệu đồng để Bố về Blao đặt sẵn gạo và mì gói với người bán, với ý muốn đặt sẵn giờ này theo giá hiện thời nhưng đến gần Tết mới lấy hàng. Bố nói chắc được vì người ta cũng công giáo như mình và biết mình làm thiện nguyện.

Giữ lại 2 triệu đồng để đổi thành tiền lẻ, 100 tờ loại 20.000 VNđ (hai mươi nghìn đồng) để làm tiền lì xì cho mỗi phần quà.

Như vậy, mỗi phần quà sẽ được :
- 7 kg gạo loại trung (giá khoảng 11 nghìn đồng kg)
- 1 thùng mì gói
- muối bọt
- đường cát
- chai nước mắm
- ít mứt dừa (nếu còn tiền)

TE chân thành cảm ơn các Anh Chị và bạn bè đã chung tay với TE.
Xin Ơn Trên trả công bội hậu cho Anh Chị, bạn cùng thân quyến.


Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Sân si





Nhìn lại chương trình bên Nhà, ngẫm nghĩ lại tất cả, nhoẻn miệng cười, nhiều lúc nghiệm thấy lòng người cũng như chuyện mưa nắng của ông Zời (hihihi).

Đã nói tách ra khỏi M độc lập chương trình, nhưng cuối cùng ý kiến 1 , 2 , 3, ... trong đó có phần chuyển giao - tặng lại cho M. Hiểu suy nghĩ giảm gánh, tự biết mình đã rút lui khỏi nơi ấy nhưng cũng cảm thấy buồn...

Nghiền ngẫm "Cá không ăn muối, cá ươn!" coi chừng gặp muối không sạch thì cũng phiền à. Nhưng, có trải lòng mình ra ắt sẽ nhận được những vốc muối tinh khiết, cũng như biết được muối nào sạch muối nào ....

Cuộc đời, Hợp - Tan lẽ thường tình, có duyên ắt có ngày tao ngộ, tương phùng; còn vô duyên cùng đi trên con đường mà chẳng thể ... ngộ :(

Gặp nhau đây rồi chia tay, đường trường sông núi hẹn mai ta sum vầy.





Lại ngẫm nghĩ sao lắm kẻ thờ ơ với sinh mạng con người đến thế, cho dù sinh mạng ấy chỉ mới được tượng hình, mới là cái phôi non nớt, giọt máu.... !?
Những người ấy đều đã làm cha làm mẹ, đã qua những thời khắc mang nặng, đẻ đau, lo lắng cho thai nhi và thai phụ, chăm bẵm con cái; nhưng với sinh mạng con cái của người khác không phải của mình, sao họ thờ ơ đến ... rợn người thế ???

- Tình hình cô ấy bị động thai, tôi đã bố trí cho cổ nghỉ hôm nay, rồi thứ bảy và chủ nhật, thứ hai là ổn rồi, cổ vào ổn định và thứ ba vẫn bình thường tiến hành.
Động thai mà chỉ nghỉ dưỡng 3 ngày là ổn. Người ta động thai nhẹ chưa phải nặng đến mức ra huyết mà còn phải nằm yên 1 chỗ dưỡng 1 tuần, 10 ngày; còn đây ra huyết trong khi chỉ mới được 4, 5 tuần....



Lại "bình mực" con nhỏ cà ... tím, thân mình không lo lại lo cái chữ hứa. Bố khỉ, tôi chửi tục:
- Nếu mày cảm thấy vô mà lương tâm này sau này sẽ không cắn rứt, hối hận thì cứ vô. Còn nếu mày cảm thấy sẽ ray rứt thì nằm im đó cho mọi người nhờ.
Người khác:
- Bao nhiêu người mong mỏi con cái mà không được.
- .....


Tối hôm nay có lại cái cảm giác thích chạy xe chầm chậm lang thang bất định để cái đầu tự do trôi theo những suy nghĩ, những ước mơ mãi không là hiện thực. Định trôi theo cảm giác ấy nhưng suốt ngày làm việc, hơn 7:30 mới về đến nhà, chưa cơm nước mà còn lang thang thì .... thôi chẳng thể như chú Quềnh "Chẳng thể hoãn cái sự sung sướng này lại" (hìhìhì)
Những giấc mơ không là sự thật, đôi khi phải quay lại những giấc mơ ấy để có được cảm nhận bớt sân si, bớt hằn học, bớt .... Và mấy hôm nay, nhờ thế mà cảm giác buông thật dễ.

Hết tuần dài làm việc, cuối tuần với những ....



Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

Đầu tuần



Sáng nay tiết trời thật đã, se se lạnh, tôi chẳng biết mùa thu khí hậu như thế nào, chỉ nghe bạn bè nói lạnh mày ạ. Tôi đoán sáng nay chắc là thu đây (hìhìhì) nói nghe thấy mình thật ngớ ngẩn, kiến thức sơ đẳng về bốn mùa biến đâu mất tiêu. Í ẹ bà kẹ :)

Đêm qua bị mất ngủ vì mỏi người, ngủ rồi mới bị... bực mình gì đâu, đã ủ và không để gió máy gì cả nhưng lại bị .... Hậm hực ngồi dậy xoay hướng quạt vào tường. Ráng không uống thuốc nên mất hơn tiếng mới khò được, lúc đó cũng hơn 0g sáng. Hýc, định bụng ngủ sớm sáng nay dậy sớm đi làm sớm để ghé trường TB mua thức ăn sáng... Đúng là người tính không bằng trời tính. Hýc.

Vô đến trường cũng gần giờ chào cờ; thay bộ đồng phục và không khoác cái áo nỉ vô nghĩ rằng kín mít chắc là chẳng sởn da gà; ai dè vô tư nổi gai ốc khi gió nổi lên. Ai cũng co ro vì bộ áo dài thường vải mềm và mong mỏng. Nhìn đám nhỏ, bên nữ chỉ có 2, 3 bé là không đem theo áo ấm, còn con trai đa số không bận áo ấm. Có mấy bé cha mẹ còn cho mặc quần soóc, co ro thấy thương. Mà sáng nay sinh hoạt gì mà lâu quá, gió cứ từng cơn từng cơn, cả lớn lẫn nhỏ co ro và rùng mình. Bọn nhỏ ngồi lạnh tự động hoạt động tay chân, đập ầm ầm vào mặt ghế nhựa, ... làm tôi bị nhắc nhở (hìhìhì) Người lớn còn không chịu nổi với những cơn gió lồng lộng này, huống chi đám nhỏ áo quần phong phanh.
Mấy đứa con gái áo lạnh có nón, bọn nhỏ tự động chùm cái mũ áo lên đầu cho đỡ lạnh. Có đứa sợ bị rầy quay xuống nhìn tôi. Hìhì tôi chẳng rầy la mà còn nói đội lên cho ấm mỏ ác, ấm đầu các con. Và thế là, đám con của tôi chùm mũ áo lên đầu hết (hìhìhì)
Nhìn mấy đứa bé không bận áo ấm và quần cụt, tự dưng thấy sao cha mẹ mấy đứa chẳng quan tâm con cái chút nào, gió lạnh qua nay mà để con phong phanh thế chở đến trường.


Viết mấy dòng vào thư viện của chị mà mắt tôi nhỏ lệ lúc nào không hay.
Ngày nào chị G, .v.v., nhỏ V cũng "Thấy nhỏ là thấy mùa xuân, luôn tươi vui hèn gì trẻ hoài"
Tôi không nhớ câu "Trong héo ngoài tươi" là của ai, mỗi lần chị G,...., nói là nghĩ ngay đến câu này.
Nhỏ V còn "Cứ lâu lâu thấy chỉ cười đùa, nhún nhảy là thấy sao mà chỉ trẻ trung thế, trong khi em..."
Hìhì cười lên đi cho đời bớt khổ, chứ cười có béo bổ gì đâu (hahaha)

Nhiều nhiều lần lắm lắm lắm, chỉ muốn hét to lên " Buồn quá!", "Chán quá!", "Nhớ quá!", .v.v.v.v. và rồi khóc cho đã cơn .... nhưng, chẳng được 1 lần nào.

Nói tới "đã cơn", nhớ hôm qua, cười ra nước mắt :
- Tu lên khóc, khóc cho đến khi hết nước mắt tự động ngưng
- Dòng họ mau nước mắt...
- Khóc cho đã cơn đừng cố nín, cố nín sẽ dẫn đến nghẹt thở.
Quả đúng, ngày đưa linh cữu của U ra nhà thờ lần cuối, sau khi lên đọc thánh thư xong, cơn khóc đến mà đang ở trong nhà thờ - đang lúc cha C giảng, cố kềm nén cơn khóc, tôi mén xỉu vì không thở được.
Hôm qua chúng tôi nhắc đến cơn khóc và dòng họ mau nước mắt chỉ vì: sáng qua mượn máy em vào Net, gặp chú. Chú hỏi chuyện mọi người trong gia đình. Nói cho chú hay các cô khỏe, mọi chuyện bình thường ngoại trừ ... bị bệnh. Chú hỏi nhà mình có đi đám con của D không ? và kể D gọi qua lần đầu báo tin gả con gái; lần hai khóc lóc thảm thiết xin tiền cho đứa con xì.
Chúng tôi bàn luận về khóc và điện từ Việt Nam, rứt đầu người ở nước ngoài.

Ngẫm sự đời cũng lạ nhỉ. Cứ tưởng ở ngoại quốc đi hốt của hay sao mà quê nhà lâu lâu trước là thăm hỏi sau đến mục quan trọng bài ca con cá... Tôi nghe mà còn muốn rức cái đầu nè.


Định đi khò sớm mai dậy sớm đi lễ bởi mai Khai mạc năm Thánh 2010 Lễ Các Thánh Tử Đạo VN, chiều đi với Bạn. Nhưng Bạn báo mai đi thâu âm sáng đến tối mới xong nên không cần phải dậy sớm, có thể ngủ thêm 30 phút và để việc mai làm cũng kịp. Thế là 8 với Bạn trên phone.
Hýc, mắc cười thiệt, nhà 2 đứa cách nhau chỉ có chừng vài 3 km mà không có giờ gặp, phải 8 với nhau qua phone.
Mà cũng thiệt là, giờ ăn uống cũng hết ăn chung được rồi. Bạn giờ trường chay, còn tôi vẫn ăn mặn đều. 1 tuần 2 ngày kiêng thịt động vật có vú là ok rồi, chứ mà chay trường như bạn thì ... sao mà nhiêu khê thế, nấu nướng chế biến.
Ngày trước cứ đi công việc đến bữa ghé tiệm ăn rồi đi tiếp, giờ thì kẻ ăn chay còn người không dám ăn ngoài.

Mau thật hết tuần này là bước qua mùa Vọng rồi, Giáng Sinh đến, Tết Tây đến và rồi Tết Ta, Phục Sinh xong là đến hè. Ôi thời gian, sao mi đi nhanh thế!!!!

Ngày mai AHX của chị ca mổ thứ hai. Cầu xin con virus bệnh biến mất luôn.
Khỉ nhí cười khoái chí khi nghe khỉ A vui được khỉ Bồ "cưng" (hihihi)

Ngày Bình An

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Lẩn quẩn...



Tánh tôi vốn dĩ thẳng như ruột ngựa, mà ruột ngựa chẳng lẽ nó thẳng tuột thế à ??? hìhì chẳng biết, chỉ thấy người ta ví thế tôi bắt chước. Dù biết, rất biết thẳng như thế chẳng ai ưa, phải biết uốn éo 1 chút thì đỡ phiền hơn ... nhưng, uốn 1 chút thì được chứ mà cái gì cũng im ru bà rù thì ... cha mẹ sanh con trời sanh tánh rồi.
Tôi không thích cái trò chơi làm bạn mà cứ lợi dụng bạn. Cái gì tôi không thích thì bản thân không cư xử như thế với bạn.
Nhìn biết người ta chơi và sử dụng tính ...., 1 thời gian thôi chứ chẳng lẽ hoài sao ??? Nói dứt khoát để không phiền hà nữa.
Và thế là tối qua tôi phone hỏi thăm ngày lễ bên cấp 2 thế nào, thăm hỏi sức khỏe và báo kết quả thi vừa rồi. Nhưng đến mục kể về tình hình thì tôi nói như mọi người.
- Được tách ra khỏi gia đình như thế là mừng quá rồi, chúc mừng. Còn muốn sống thoải mái về không gian thì quay về và chịu cảnh trên búa rìu dưới ....
- N cũng lẫn nhiều, có muốn thăm thì xuống thăm đi không thì mai mốt thăm cũng chẳng biết gì; xuống thăm đi.
- Em chỉ là người dưng, bè bạn, quý N thì thăm hỏi nhưng vì người gác cổng hăm dữ quá và thấy nội vụ nhào nháo quá; chị mới là quan trọng, con cháu
Hỏi thăm về n. đã khỏe chưa ?
- Em đã nói với n. em khong dính vô chuyện gia đình, nếu muốn biết về gia đình thì hỏi gia đình. Không liên lạc nữa.
Tôi chỉ muốn liên lạc thăm hỏi nhau, còn chuyện gia đình biết thêm nhiều càng thấy buồn, biết như thế quá nhiều rồi.


Sáng ngày 20/11 nghe nX lại đi đường tắt để trước mặt mọi người ta là gv giỏi. Tôi nhổ toẹt, điểm thì thấp lè tè đứng thứ 3 từ dưới đếm lên ( tôi đứng thứ nhất, í ẹ chưa nè, hehehe) nhưng lại có tên trong danh sách những người có giải, thế mới ghê chứ!
Nghe xong và xem bảng điểm, người ta lãnh giải xong và nếu không có cái chuyện đi cửa sau này thì tôi cũng chẳng biết tôi mấy điểm, chỉ biết là đứng ở thứ hạng đếm ngược từ dưới lên, tôi ngẫm ra : Tay này vì cái DANH cái TIẾNG và chắc chắn là sẽ được LỢI ===> được "MIẾNG" bởi phụ huynh nghe nói cô này được giải trong cuộc thi, là gv giỏi sẽ gởi con vô học.
Nghĩ sao mà .... chán thế! Tay này đi đường tắt mấy lần rồi.
Đã vậy còn thêm cái tay kia lật lọng, trong cuộc họp nói rằng thi dù không có hạng nhưng vẫn được công nhận 1 tiết tốt vào tiết thanh tra, được bớt 1 tiết chỉ dự thêm 1 tiết, đó là khuyến khích mọi người tham gia cuộc thi; giờ lại nói không được công nhận, vẫn phải dự đủ 2 tiết.
Đang ngẫm nghĩ bàn với friend ngoại trừ A, trong cuộc họp tới giả ngu ngơ vạch trần sự thật.

4 cây bồ đề đã đốn hết 3, nhưng đa số những người nơi này không háo danh đến mức đi cửa hậu như tay kia.
Wải!


Cả tuần nay chẳng có thời gian đi với bạn già, hôm nay cuối tuần mình rảnh, bạn biết nhưng không thấy bạn gọi; đến khi mình gọi thì máy bận. Thế nào sau này cũng bị trách. Mà trách cũng đúng, công việc và sức khỏe ... nhưng không thể đưa ra là lý do bởi bạn chỉ có 2 tuần.
Trước đây đã bị trách nên sau này ngán ngẩm thế thái nhân tình nên chỉ muốn tránh...


Nghĩ về n., biết chắc chắn không có chuyện nhớ gì cả. Bằng chứng: sâu chuỗi tất cả những gì đã nhận trực tiếp, những điều khi viễn liên với đối diện, .v.v.v. nên bản thân thực tế biết sẽ chẳng bao giờ tái nạm gầu gân.

Nhưng về mặt đức tin, loài người là không thể, nhưng với Thiên Chúa mọi sự đều có thể nếu Chúa muốn thì kẻ chết cũng được sống lại.

Nhưng, Thiên Chúa tôn trọng tự do chọn lựa của con người. Con người trông cậy vào quyết định của Thiên Chúa, và tôn trọng chọn lựa của con người.

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

Ngày Tháo giày ....




Hìhì định bụng ngày hôm nay cũng như mọi ngày trong năm, bộ áo dài thường ngày và áo đã ủi sẵn treo ở móc, nhưng tối qua dự lễ và tiệc, năm nào cũng tổ chức vào tối hôm trước dành riêng cho các thầy cô giáo và nhân viên nhà trường, do ban hội phụ huynh khoản đãi phần tiệc. Tối hôm qua thấy nhiều người diện đẹp, hìhì thôi thì mình cũng phải khác ngày thường 1 chút cho nó trang trọng hơn với đám nhí của mình.

Sau khi dự tiệc và vòng xe đi cắt lại mái tóc, về nhà lấy bộ áo ra nhúng nước phơi hơi rao ráo nước là lo mang vào ủi ngay, bởi nó lụa nên ủi phiền phức quá chừng.

Áo ài lụa bận lên trông đẹp và nhẹ nhàng thật, nhưng phần ủi và giữ gìn thì cực.
Ủi: nếu vải đã khô thì cho dù xịt nước ủi vẫn bị những nếp nhăn cứ y như chưa ủi, mà bàn ủi phải vừa độ nóng nếu không "xèo" khét lẹt ==> cháy.
Giữ gìn: móng tay chỉ cần hơi bị sướt là đi toong cái áo (bị rồi). Nơi làm việc không phải nơi cao cấp nên chỉ cần sơ ý một chút là xong....
Thế nên bộ này chỉ bận có mấy lần mà đã sắp đi toong rồi.
Lụa nền the bông ép, tiền vải đã hơn 300 mà cách nay 2 năm.


Cắt tóc lần này tìm ra được cái card nên lên đúng cái tiệm đã cắt mái tóc này lần đầu cho mình - ưng ý, còn chỗ khác không ưng ý. Cắt và gội hết 80, sót ruột thật ... hýc, để tóc ngắn hao tài thế đấy, cứ hơn 1 tháng là phải đi tỉa tém... Tốn chút nhưng ưng ý. Mà lâu lắm rồi tôi không ra ngoài gội đầu, họ cứ gãi da đầu, gội xong hết cả tiếng. Tóc yếu dễ bị rụng mà ra ngoài gội thì ... rụng hết tóc. Nhưng tối qua vì cái đầu hơn tuần nay thường bị nhức đầu, tôi biết cái nhức đầu này là do bệnh viêm đa xoang bị tái lại mà ra, nhưng tôi không muốn uống thuốc nên ráng .... không tranh thủ đi khám bệnh. Đi gội cái đầu để họ mát- sa da đầu, cổ và vai 1 chút thấy nhẹ cái đầu.


Quay lại hôm nay, hình như bộ áo dài của tôi sáng nay là ... :-))
Lên lớp, các nhí xì xầm bàn tán:
- Cô mặc áo dài đẹp quá!
- Đẹp hơn mọi ngày.
- Tôi thấy áo này đẹp hơn mấy ao kia nhiều.
- Cô đẹp quá.
- Cô mới cắt tóc hả cô? Con thích để tóc dài, để tóc dài đẹp hơn tóc ngắn.


Cô trò chơi với nhau 30 phút thì xuống sân dự lễ.
Eo ơi lễ lạc gì mà lủng ca lủng củng, nhìn vô cứ y như chẳng có sự chuẩn bị gì ....
Các bé bị ngồi đất mỏi chân cứ nhốn nháo cả lên mỗi khi tiết mục văn nghệ.
Ngoắc aA lại (hắn hôm nay dẫn chương trình) bỏ nhỏ:
- Bà làm ơn làm ngắn gọn, cắt bớt mấy phần râu ria đi giùm, đám nhỏ ngồi đất mỏi chân lắm.
- Ừ tôi cắt phần kể chuyện, .v.v.

Hôm nay chẳng hiểu sao con bé A tách biệt thế, gọi vào chụp hình chung với nhóm như mọi khi thì nó chỉ đứng nhìn rồi đi ăn sáng. Mấy người kia lo thu dọn "chiến lợi phẩm" ( dùng từ thế này chẳng khác gì đi bóp cổ người ta.... ; dùng vui thôi ) nên chỉ có 4 chị em tôi chụp lưu niệm với nhau ( aĐại, aK, aV và đứa tôi )

"Chiến ..." của tôi nhẹ tênh, chỉ nặng nhất là lẵng hoa thật đẹp và giỏ trái cây. Hai món quà này thật chất lượng.

Nhìn lẵng hoa, ai cũng nói lẵng hoa đẹp quá. Có người khen xong tiếp thêm cái này để ra tiền thích hơn.

hìhì năm nay tôi thích hoa hơn.
Lẵng hoa này để ở nhà không thích hợp, nhà bé và bàn thờ nhỏ, thế là quyết định đưa ra nhà thờ.
Năm nay được nhiều gấp đôi năm ngoái. Số tiền này tôi dự định để dự bị cho chương trình Tết or nếu không cần đến vì đã xin được đủ tiền thì đập vào tiền đang nợ
Ngày 20.11 qua mau, 10 giờ sáng đã có mặt ở nhà, không tiệc tùng hát hò như mọi năm vì ai cũng bận rộn; ở nhà ngủ trưa được 2 tiếng, rồi đi rước cháu và chở cháu lên C.H chơi; về đi lễ, xưng tội cho ngày 24 khai mạc Năm Thánh 2010. Tối ngồi xem tivi và viết blogs :-))
Tôi không gọi Bạn già hôm nay vì biết chắc là bạn cũng hẹn với bạn học lớp 11- 12 để đi chúc thầy cô hoặc là họp mặt.
Hôm nay tôi quên không thăm bố C như mọi năm, ngủ một giấc và lo đưa các cháu đi rồi lo đi lễ và ... quên luôn.
Tôi thấy từ sau vụ nhà cửa rồi đến khi U mất, biết tin do chính tôi báo - tuy đúng ngày đi an dưỡng nhưng có thể nói con cái đi thay vì dù sao tôi cũng dạy 2 đứa cháu, nhưng lại nói với con dâu không cần, gọi phone chia sẻ như bao người; sau đó kể cho tôi nghe. Tôi thấy nó không thật sự như gia đình, mất đi nhiều... Từ đó tôi muốn cắt dần, muốn giống như chị T đối với bố vậy thôi.
Hành động quên hôm nay của tôi quả là hýc ... không đúng tôn sư trọng đạo.... đáng trách lắm!
Đã đổi thay!






Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Nỗi lòng ngày Nhà Giáo



Hằng năm cứ vào cuối thu lòng chúng tôi lại nao nao buồn. Buồn bởi chúng tôi bị ... hành giống như "đến hẹn lại lên" của nữ giới.
Nào những phong trào của người lớn, của đám trẻ, cuối giờ lai rai những món quà biếu cô thầy ...

- Cái này biếu cô. ---> 1 ph cùng ngành xì 2 tờ 100 đưa cho thầy cô của con.

Thở dài chán ngán.

- Năm sau má nó đừng mua quà nữa nha, 3 năm rồi biết nhau quá rồi, để tiền đó cho mấy đứa bé.
- Cô đưa em xài dùm cho. (hihihi)
- Không được, bà thì phải mua quà, sắp ở nhà lầu rồi. (hìhìhì)
- Năm sau em không mua quà cho T mà kiếm cho T 1 ông nha. (hahaha)

Người ph này tiền học tôi cho khất thoải mái, không nhắc nhở gì cả, vì hiểu hoàn cảnh chồng làm mấy tháng liền mà lương chưa được lãnh, bố mẹ vợ còn phụ thêm cho....

Nghĩ tới hoàn cảnh bé O, những lời tâm sự, giọng rặt miền nam chân chất. Ngày đầu năm vào đóng tiền trường, nhờ cô cầm giúp số tiền này, tháng lương sau em gởi tiếp ...
Hôm ấy ngay sau khi tôi gởi thư ngỏ của ban ph lớp là mang tiền vô đóng ngay. Tôi hiểu cái tấm lòng của họ, muốn đóng ngay để trang bị âm thanh cho thầy cô của con đỡ mệt.
Hôm nay nhắc nhở mai ráng vào để nhận tiền về cho đứa lớn đi khám mắt. Đứa con không cho mẹ vào làm phiền, còn có thể thấy chữ khi giáo viên hiểu hoàn cảnh cho lên bàn đầu ngồi. Nói với mẹ nói người ta để dành giúp cho người khó khăn hơn.


Ngày mai chúng tôi mất 1 buổi tối, giá như ngày lễ được nghỉ xả hơi 1 ngày, chẳng bày lễ lộc làm gì, chẳng để những người ph hoàn cảnh kiếm cơm ngày, thêm vất vả ....
Có quà ai mà chẳng thích! Nhưng nhìn những mảnh đời .... Từ chối khó quá, nhận thì thương họ oằn lưng or phải nhịn ăn...


Nhớ ngày còn ở nơi cũ, hơn 15 năm trước, quà chân chất, quả bí, con gà thả vườn. Bà wại da nhăn nheo, tay điếu thuốc rê, đầu vắt khăn :"Biếu cô uống cà - fe".
Năm đầu tiên, những món quà đơn sơ. Đường đi làm qua cánh đồng cỏ dại, đất đỏ ổ à - ổ voi, cưỡi honđa đam mà cứ tưởng như mình đang cưỡi ... bò .... hìhìhì


Đứa em, 6 cô giáo ... cũng may làm ra tiền, nếu không cũng khốn đốn ...; ngày của thầy cô con mình tỏ lòng với thầy cô...



Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

Lẩn quẩn .... và kế hoạch ...




1 tuần qua nhiều chuyện và mệt mỏi, chán chẳng muốn nói năng gì cả ....

Tin buồn, đứa em họ phát hiện bị cancer tử cung, hôm qua mổ và hôm nay mới ra khỏi phòng hồi sức ....
Chiều nay cầu nguyện cách em cho đứa em, xin Chúa chữa bệnh cho V vì V còn 2 đứa con nhỏ. Với con, con độc thân ra đi lúc nào cũng được nhưng với những người có con ... chúng sẽ bơ vơ và thật vô cùng đau khổ cho người bệnh....

Hôm thứ sáu bạn già về, 7 giờ tối xong việc chạy qua chở bạn đi nhuộm tóc, để bạn ở đó chạy về nhà ăn cơm và nghỉ ngơi, đến giờ hẹn quay lại đón chở về.
Tối thứ sáu và bảy tắt máy và bịt tai giảm tiếng ồn để ngủ bù, giấc ngủ được hơn 8 tiếng, có giật mình thức giấc nhưng rồi lại ngủ ngay. Tuần nay nhớ uống hoạt huyết dưỡng não nên giấc ngủ ngon và sáng thức dậy không nổi, giấc ngủ đêm được 6,5 tiếng.

Có 2 giấc mơ người thân qua đời, trong đó 1 giấc mơ không thể ngủ lại, ráng lắm thì chập chờn.
Sáng nay cái đầu bị nhức cho đến đi lễ chiều, có lẽ bị viêm xoang lại (đa xoang). Thường mỗi lần bị nhức đầu thì tôi ráng ngủ 1 giấc thì sẽ đỡ và hết ngay, nhưng chiều nay không xi nhê, vẫn khó chịu vô cùng. Cầu xin Đức Mẹ cứu giúp.

Tối qua, tâm hồn buồn sầu... làm xong học bạ, trước khi ngủ nhớ mở Kinh Thánh ra, bài "Hãy siêng năng cầu nguyện, Người sẽ ...."
Giá như lúc đó bớt cái tôi đi 1 chút, giá như lúc đó ráng kềm tính nóng của mình, giá như lúc đó nhìn người anh với 1 chút lòng bao dung, ......
Cái tôi tràn ngập.



Hồi tưởng lại cuộc nói chuyện rồi, đúng là gọi để chỉ muốn hỏi về gia đình, 3 lần :"như vậy là không có chuyện gì mới hết ?" trong khi câu đáp :"Nếu muốn hỏi về chuyện gia đình thì sẽ nói nhưng nếu hỏi có chuyện gì mới không thì không có gì"
Ừ, tánh tôi thẳng thế đấy.
Tôi không thích kiểu thế.
Chị nói sẽ rủ tôi xuống nhà của n4 ăn và chụp hình để tôi gởi cho n. xem. Tôi từ chối. Chuyện của gia đình bạn, tôi chỉ là bạn bè biết chuyện thấy buồn với cách đối xử của gia đình đó, nhưng tôi không là người đưa tin. Nhà có máy và thành thạo cứ thế gởi cho n. và gia đình xem.



Bạn già về nhưng tôi biết mình không lang thang nhiều với bạn vì thời gian làm việc cũng kín mít từ sáng đến tối; tôi lại không ta bà, nếu bạn cần đi công việc thì kêu tôi làm tài xế cho bạn; còn đi càphê ... không có phần tôi.



Tối nay phone vào máy Bố T hỏi tình hình trên đó làng Thượng bao nhiêu em ? Bố nói 90 em. Tôi la hoảng, nhiều quá! Bố nói : 90 em đó thì có 30 em là nuôi ăn suốt ngày, còn 60 còn lại 1 tuần chỉ được ăn 1 bữa như ở dưới mình; vì nhà dòng không có kinh phí. Các em này là các em lớp 2, 3, 4, 5

Tóm lại thì 90 phần quà Tết cho trẻ làng Thượng; nếu xin được nhiều thì tăng lên, còn chỉ được 10T thì chỉ 100 nghìn đồng phần quà Tết là 1 thùng mì gói và dầu ăn, đường, mứt dừa,...
Hiện tại, tôi chỉ mới có 100 đô- la chị ThyLinh cho.

Tôi thì muốn quà Tết cho cả em không công giáo. Và đang định phần quà từ 150 nghìn đến 200 nghìn. Còn định chạy vô khu dân tộc ở mãi trong sâu Đơn Dương, ZomB.

Để bữa nào rảnh nói chuyện với Bố không cho từng em mà là gia đình; vì gia đình nào có 1 em or là 2, 3 cũng trong hoàn cảnh đó thì cũng chỉ 1 phần quà, để cho nhiều gia đình dân tộc có quà.
Bố chọn những gia đình nào bét dem nhất thì ưu tiên.

Mọi mua sắm và chuẩn bị Bố lo giúp hết vì không thể đưa từ SG về đó không có kinh phí vận chuyển; ở đó có mắc hơn chút cũng ok hơn. Đầu năm 2010 tôi sẽ báo được bao nhiêu phần và mỗi phần bao nhiêu tiền để Bố dễ mua sắm; và lúc đó sẽ chuyển tiền xuống Bố luôn 1 thể. Ngày nghỉ Tết là tôi vác xác xuống đó thực hiện ngay và kết thúc năm.

Hiện tại tôi đang lo để dành tiền, không rút tiền lương 2 tháng (tháng rồi và tháng này) và hy vọng xin được nhiều thì giúp nhiều.
Hồi nãy mới tính tiền, hìhì tôi còn nợ gần 9T là bằng gần 4 tháng tiền lương của tôi rồi. Hổng sao nếu công việc ổn như giờ, đến Tết Nguyên đán là thanh toán hết. Lúc đó, hìhì tôi vô tư "đóng hụi chết" hỏng lo nợ nần tiền bạc gì. Nói nợ nần chứ thật ra chẳng nợ gì cả mà là xong 9T thì tôi có tròn 20...
Bởi, mới kiểm lại hầu bao thì tăng chứ không hụt đi dù 5 nay tôi không hề có ý để dành. Đúng là "Của cho đi là của còn lại, của giữ lại là của mất."


Chuẩn bị lên chương trình Tết,
Cầu xin Đức Mẹ và Thiên Chúa giúp chúng con nếu điều này đẹp lòng Ngài. Amen.