Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2010
Chẳng biết nói sao ...
- Em à, em trao tiền cho cô TN (PTN, PT, NA ) chưa ?
- Dạ chưa anh chị.
- Vì sao thế em ?
- Anh chị chưa đọc trong Đường Đời à ?
- Có gì vậy em ? AC mới về hôm qua nên chưa vô đọc.
- AC tranh thủ đọc đi.
- Em à, AC đọc rồi. Em không gặp được cô ta hả ? Hoàn cảnh sống của cô ta thế nào em ? Cái link bài "Đừng để lòng tin, lòng tốt bị lợi dụng" là thế nào vậy em ? Có liên quan gì đến cô TN này không em mà sao anh thấy tên - địa chỉ - số phone giống nhau thế ? Em đã trao tiền cho cô TN chưa ?
- Gớm từ từ, đâu còn có đó, hỏi dồn làm sao mà em trả lời AC kịp. hihihi
Em đến không gặp, trước khi đi em không liên lạc với cô TN, cứ thế mà đi thôi. Em không thích sự chuẩn bị, gặp thì trao không gặp thì để xem gia cảnh thế nào.
Nói chuyện với 2 đứa con cổ thì thấy đứa con gái khá ngoan, còn cậu con trai thì hỏi nhiều mới trả lời. Xem vở đứa nhỏ thì thấy học ok.
Nhà cổ có đầy đủ tiện nghi : tivi, tủ lạnh, máy giặt, bếp gas đôi, computer với CPU khá ok
Tên con cổ đứa lớn Nguyễn Phương Thảo Nguyên, đứa bé Nguyễn Phương Tuấn Kiệt.
Em hỏi 2 đứa bé : Ủa mẹ con mới bị mất xe hả ?
Hai đứa trả lời : Không có.
Đứa lớn nói tiếp : Mẹ con không có mất xe mà xe mẹ con chưa có cà - vet nên gởi ở dưới quê. Giờ mẹ con có ca-vet mẹ con về quê lấy xe.
Vậy mẹ con về đâu lấy xe, đi lúc nào ? Dạ mẹ con đi từ lúc sớm, về Long Thành.
Mẹ con đi bằng gì ? Chắc là bằng xe bus.
Sáng nay 2 con ăn sáng chưa ? Dạ rồi, tụi con chế nước vào mì gói ăn.
Con nấu cơm trưa chưa Bé ? Dạ chưa cô ?
Con có biết nấu cơm không ? Dạ biết cô.
Mẹ con có nói bao giờ mẹ con về không ? Mẹ con nói khoảng xế xế mẹ con về.
Con nấu nồi cơm đi để mẹ con về nấu thức ăn là có cơm ăn, giờ cũng quá trưa rồi.
Em ước lượng giờ đó cũng gần 12 giờ trưa nên em đứng lên đi về.
Về nhà em có nhận được PM của cô TN này nhưng em chưa vội trả lời đợi kể cho AC nghe tình hình, bởi em thấy cổ viết làm em thấy nghi nghi quá, AC nói cổ bị mất ví và xe nhưng 2 đứa con nói không mất xe; Vả lại cổ cần gì phải gấp, khách đã về rồi thong thả hỏi cũng có sao đâu. Vả lại em đang bận việc nên lo việc của em trước.
- Cô TN viết gì cho em ?
- Chị Cục Ghạch mến ! Nhớ nghe nói chị có ghé nhà Nhớ ...thành thật xin lỗi ,vì Nhớ đang về đô`ng Nai ,có công chuyện gấp
Nhớ có hỏi thăm chị Cội số phone của chị ,nhưng chị Thu đang đi ngoài nên Nhớ đành PM hỏi thưm chị nè ...
Xin chị hồi âm liền cho em nghe nhe .Em đang ở tiệm net bên đường chờ chị nề . Kính chúc một ngày chủ nhật an vui
- Còn lời cảnh báo kia thế nào em ?
- Ummmmmm thì em thấy tên trùng tên, số nhà trùng, cả số cell phone cũng là 1.
- Vậy là AC bị lợi dụng rồi. Em có đưa tiền cho cô ta chưa ?
- Chưa AC. Em nghĩ cô ta không biết là AC cho tiền. Hìhì AC còn nói em cứng lòng không nè ? Cũng may hôm đó em không liên lạc trước và phải cảm ơn cô QLưu đã mang bài đó về cho mình đọc, không thì em đã liên lạc trao cho cô ấy $200 AC gởi rồi.
- Ừ.
- Tiền kia AC tính sao ?
- Ừ thì em cứ giữ đó, thấy ai cần thì giúp không cần hỏi ý kiến AC
- OK.
À, em xém quên chi tiết này: Đứa con lớn của cô này cũng có gì đó ...
- Gì đó là sao em ?
- Trước khi ra về, em nói cho cô xin số phone nhà để về nhà cô liên lạc với mẹ con sau. AC biết con bé trả lời sao không ?
- Con bé nói sao em? Em kể liền đi làm AC nhấp nhổm ...
- (hìhì) Điện thoại nhà con bị hư rồi cô.
Em liền nói: Sao hồi nãy con đòi gọi điện cho mẹ con báo cô đến giờ con lại nói điện thoại huh ?
Con bé ấp úng: điện thoại lúc gọi được lúc không.
Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009
28 tháng 12
Hôm nay giỗ Ba nhưng phải làm 3 jobs từ sáng sớm đến tối mới xong, biết chắc chẳng đi lễ giỗ Ba lòng thấy buồn gì đâu. Sáng để báo thức dậy sớm hơn thường ngày nhưng cái đầu chẳng chịu tỉnh táo, đành nằm tiếp. Bởi cả 1 tuần rồi công việc chạy phờ người, lại có những việc không thể bỏ và suy nghĩ, giấc ngủ ngày nào cũng thiếu. Thiếu ngủ đi làm không tỉnh táo thế là phải dùng chất kích thích là cafe để hai con mắt không ríp lại ... cả tuần, ngày nào sáng cũng 1 tách cafe.
Sáng nay vào phòng cH thấy ly cafe đen của chỉ, mắt đang muốn ríp lại nên nhấm thử 1 vài giọt đen huyền, eo ơi sao mà nó đắng thế!!!!!!!!!!
Các vị cứ dí tôi dán áo của các vị. Rõ rớ rẩn thật, làm tôi phát bực mình.
Thông báo chính thức từ tuần sau vào mùa thanh tra, tuần này chạy không kịp thì coi như đi "đức". Tuần này chỉ làm việc có 3 ngày, 1 ngày đi chơi và 1 ngày cuối tuần nghỉ lễ; phải tháo thắng như đại ca T thì may ra mới chạy kịp. Và lịch tuần này khít khao, ngày nào cũng 3 jobs cày phờ ... mép (hihi) đang tính ví phờ ria mép nhưng có ria đâu nên chỉ dùng mép (hehehe)
Chuẩn bị đẩy xe cháo chợt nghĩ nhờ aC ngó giúp bên mình để mình vù về nhà dự lễ giỗ của Ba rồi về kết việc. aC đồng ý và thế là giao việc và vù. Cầu xin đường không kẹt xe vì giờ đó là giờ cao điểm tan tầm. Xin ơn ấy không được nhưng những ơn đơn sơ thì lại được, thế cũng hạnh phúc lắm rồi.
Về đến ngã tư vừa đúng lúc chiếc xe bus ngay sau lưng, cũng may mình mà quẹo ra chậm chừng 2 phút là coi như chết dí, kẹt xe, bởi hồ lô cốt. Về tới ngã ba cũng thế, bó tay rồi, kẹt cứng. Nhưng, chỉ 1 sơ hở cậu bé bên cạnh mở đường và thế là tôi nhấn ga ù qua ngay, lúc này trước mặt đường thênh thang dù hồ lô cốt dọc đường. Vô đến nhà chưa bắt đầu lễ.
Lúc quay trở lại công việc, kẹt xe, nhanh trí quẹo ngay vào hẻm nhà băng, bọc qua cty cũ của M, vòng qua nhà đại ca, thấy kẹt xe ở ngã ba nhưng cứ liều đâm vào, vì đi đường kia thì chắc chắn chết dí. Được cái Chúa thương, tôi không bị kẹt xe. Đi về hết 55 phút, vừa kịp làm xong việc trước khi hết giờ.
Hôm nay lễ Các Thánh Anh Hài. Những vị Thánh này ngày xưa đã chết thay cho Chúa Hài Đồng. Ngày nay các trẻ em bị giết chết vô vàn, bào thai...
Ở những nước có những cuộc vận động chống đạo luật phá phai.
Cứ vào mùa Phục Sinh, N tham gia đứng cầu nguyện trước trung tâm bệnh sản với băng rôn chống phá thai; nơi N sinh sống.
Chiều nay đi lễ tôi nhớ N nhiều.
Ngày bình an.
Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009
Happy Holiday
Đêm 24 lễ Giáng Sinh kỷ niệm mừng Chúa Hài Đồng giáng thế trong máng cỏ...
Chúa mặc thân phận con người và ở giữa loài người để cứu độ loài người chỉ vì một lòng yêu. Xin Chúa Giêsu Hài Đồng cho con được đón nhận tình yêu của Chúa và cho con biết mang tình yêu ấy đến với tất cả.
Chơi đến hơn 10 giờ mới vô nhà, ngồi nét đọc bài và truyện trò với chị đến hơn 0 giờ mới thăng.
Ngày 25, thức dậy lúc 5:15 chuẩn bị đi lễ ban ngày Giáng Sinh lúc 5:30. Cha chủ tế là cha già hưu giảng lời Chúa thật dễ hiểu. Đi tìm Chúa và đón nhận tình yêu Chúa, sau đó trao ban tình yêu ấy cho tất cả anh em trong yêu thương hòa bình.
Đi đưa tang, nhận được cái đối đãi kém hơn hôm trước, nhưng ok, mình không lỗi tình nghĩa là tốt rồi. Về trường làm việc tiếp, cái đầu bắt đầu đau vì thiếu ngủ ... đà này thì triều đình ắt rối loạn lại thôi. Nên chiều có 1 tiết đầu nhưng quyết định chuồn, phải ngủ 1 giấc dài nếu không sức khỏe sẽ phiền lắm.
Nói chuyện phone với anh. Tôi áy náy, không biết mình cho anh biết tất cả những gì nhận được... như thế có nên hay không ??? Nhưng thôi, dù sao cũng đã tâm sự hết.
Chiều ngủ được 1 giấc gần 2 tiếng, cái đầu bình thường lại. Tối xuống mừng sinh nhật Bố C và sau đó ghé H, 2 đứa uống chút bia và nói chuyện về Ng, về những lo toan mưu sinh của nhau. Uống bia nhưng không có mồi, lúc trước khi Ng còn ở đây tụi tôi thường chiên khoai tây ăn. Nhà Ng lúc nào cũng có sẵn khoai tây trong tủ, chỉ cần bỏ ra chiên, tôi vừa nhân nhi khoai tây vừa hát karaoke, còn H và Ng thì chuyện chồng con và uống; cái đứa tôi phá mồi là chính, uống rất được nhưng không uống, chỉ 1 ly vui và để ngủ ngon. Thời gian đi qua cũng mấy 5 rồi mà chuyện chồng con của H, của Ng vẫn thế. Mỗi người 1 gánh.
Về nói chuyện phone với chị và khò. Một giấc 8 tiếng rưỡi.
Nghỉ lễ nên quyết định chẳng mang việc về nhà, dù việc đang lu bù. Thứ hai vào trường là chỉ có vắt giò lên cổ mà chạy. hìhì vắt lên cổ rồi lấy gì mà chạy chứ :-)) ví von thế thì có chít không chứ. Ngày thứ hai sẽ bù đầu và cố gắng làm cho xong trong ngày để hôm sau chuẩn bị thanh tra, tháng 1 là bị thanh tra.
Ngày 24 thấy nhớ N. :-))
Nói lại đối nhân xử thế.
Biết chuyện ai cũng nói chắc là tôi buồn lắm!?
Tôi giả nhời rằng tôi chẳng buồn.
Người không tin nói rằng làm sao mà không thấy buồn khi nhận được đối xử với mình tệ bạc như thế (?)
Vẫn câu trả lời thật lòng : Không thấy buồn gì cả, ai xử sao thì người đó biết, đời còn dài, chỉ thấy tiếc / thương cho người có tấm lòng hẹp và cái suy nghĩ ngắn như thế thôi.
Thấy cũng lạ là tại sao mỗi lần bị đối xử tệ bạc như thế tôi lại không thấy buồn, mà trong đầu chỉ nghĩ tất cả đều là con người, có người thế này người thế kia, có người thương mến thì ắt cũng có kẻ chẳng ưa mình, .... Không thể lý giải được!
AC biết thái độ cư xử cuối cùng khi ở lò thiêu, có lẽ thấy gia đình có lỗi vì người em của mình cư xử tệ bạc như thế (cái này là suy nghĩ của tôi) nên sáng sớm hôm nay khi tôi đang còn nướng, phone rủ xuống nhà bởi A muốn hàn huyên tâm sự với tôi. Tôi từ chối vì ... tôi chẳng bắt bẻ gì cả, tang gia bối rối mà có thiếu xót cũng khó tránh. Vả lại, tôi đến chia buồn không chỉ vì đã là bạn với NDK mà tất cả chỉ gói gọn lại "nghĩa tử nghĩa tận", những điều phải và nên làm thì làm.
Tôi thiệt không biết phải làm sao, đã nhận lời rồi lại viện cớ từ chối hẹn tối, giờ thì thật chẳng muốn, chẳng lẽ từ chối nữa (?)
N đã cảm ơn. CLa cũng đã xin lỗi vì hành vi khiếm nhã của người em và cảm ơn.
Giá mà giờ này có chị mua than của tôi, để tôi biết mình nên làm gì? Tôi thì chẳng muốn, gặp nhau nói chuyện mới - chia sẻ tình thân thì ok...
Giờ này chắc chị đi thăm cháu nội rồi.
Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009
Thiện nguyện :
Tháng 1 sắp tới đây sẽ rất lu bu công việc, thanh tra nên việc thăm và tặng quà các cụ già sẽ thực hiện ngay đầu tháng.
Bởi ngày đầu tháng 1 là Tết Tây được nghỉ làm, ngày đó nếu tính lịch Ta thì cũng khoảng ngày 16, gần tương xứng với thường kỳ rằm chị thực hiện thăm ...
Tháng này dự định thăm luôn các bác bên quận 4 và 8 mà chị nói bỏ 1 tháng không thăm để tiền đi làng mù và Tết, thấy thương các bác này. Nghĩ tới cảnh tháng sau thăm lại biết chị có còn gặp đủ các bác đó không, thôi thì gồng mình tiếp tay với chị tháng này.
Tổng cộng các bác cả 3 quận 1 + 4 + 8 là 18 bác, sẽ không là mỗi bác phần quà 200 nghìn đồng, vì nếu như thế tôi cháy túi mất. Ước lượng mỗi bác chỉ không quá 150 nghìn đồng. Chị sẽ chuẩn bị quà chứ không tặng tiền mặt như tôi đã làm. Còn với 4 bác ở TB từ nào đến giờ thì tôi vẫn tặng mỗi bác phần quà 200 nghìn đồng.
Như vậy tháng 1 tới đây tôi cần có 3,5 triệu đồng, dôi ra 1 triệu 9, số tiền này tôi không thể chi từ quỹ Người Già. Sẽ giảm bớt ....
Cuối tuần này sẽ phone ra sơ N nói sơ mua quà cho người Thượng trong đó, 40 phần quà; mua sớm như Bố T đã mua thì hy vọng giá cả còn chưa tăng vọt. Tuy chỉ mới có 3 triệu đồng nhưng hy vọng sẽ có được 8 triệu từ nay cho đến cuối tháng 1. Cuối tháng này Cha B vô SG có việc, sẽ ghé nhà tôi, tôi gởi Cha mang về rồi nhắn sơ N ráng lội ra ngoài Cha nhận tiền giúp tôi. Từ chỗ sơ N mà đi ra giáo xứ của cB cũng cả 10 cây số chứ chẳng ít.
Lo sớm các việc này đến đó chỉ việc chạy đi thực hiện, chứ mà đến gần ngày mới lo thì nhiễu sự lắm,,,, :))
Chương trình Tết sẽ không phát sinh thêm mục nào nữa ngoài các mục:
1. Bảo vệ sự sống. (nhà mở ở Bình Quới) ---> đã có 1 Ân nhân hứa cho nơi này.
2. Trẻ người Thượng ở Blao (110 phần quà, cần 22 triệu đồng ----> chưa đủ tiền)
Thiện Nguyện 1: Tết Canh Dần 2010 --> update
3. Gia đình nghèo người Thượng ở ĐD (40 phần quà, cần 8 triệu đồng----> chưa đủ tiền)
Từ từ, đừng quýnh, để đó Chúa giúp. Con bán cái cho Chúa đó Chúa ơi! :-))
23 tháng 12
Gần cuối giờ sáng nay các nhí làm tôi phải kềm lòng lắm... nếu không thì .... phiền.
Tôi chẳng hiểu sao bm lại vô tư thế ...
Bỏ xấp bài thi phóng lên phòng thì hỡi ơi phòng bình địa....
1 nhí bị bạn đụng đầu vào mũi làm môi trên bị trầy sướt sưng vêu lên, còn mũi trái thì máu me đầm đìa đầy đất và áo... Cái này thì chẳng ai có thể cầm lòng, tôi mà còn sót cả bụng. Cũng may con bé không sao ngoài chảy máu mũi và vêu môi.
2 nhí khác đang chơi thì bị 1 bạn xô, cả hai cùng té, 1 nhí bị vập cằm xuống bục ... đau răng hàm khóc quá chừng.
Đứa bé làm bạn bị chảy máu mũi thì biết lỗi im re, mặt lấm lét... Còn đứa xô bạn té thì gân cổ lên cãi con đâu có xô bạn, con đứng bên này, bạn đứng bên kia, tự dưng bạn té. Nhí này làm tôi muốn xáng cho bạt tai cái tội nói xạo. Lần trước bài tôi chấm xong, nhí làm sai, phát bài cho mang về nhà để bố mẹ nhắc nhở thêm. 1 tuần sau phát về lần nữa với những bài mới học... nhí xóa bút chì đã viết sai đi viết lại số mới vào ngay cái tôi đã chấm và mang lên nói con làm đúng mà cô chấm sai. Điên tiết dằn lòng không phạt chỉ mắng cho 1 trận cái tội điêu ngoa..
Chiều xin nghỉ 2 tiết cuối đi đám...
Tôi chẳng care hành động C cư xử chẳng ra gì, quá bất lịch sự không tương xứng với học vị thạc sĩ... Tôi đến viếng thì đã biết sẽ nhận được cái đối đãi như thế nhưng chẳng care. Bởi có rất nhiều điều cần để không màng đến hành vi xử xự chẳng ra gì ấy.
- Trả lễ ngày U tôi mất C đã đến phúng viếng, còn mua nước mang đến tiếp sức, đi dự lễ tang và đưa đến tận lò thiêu.
- Tôi quý người ra đi
- Anh em ruột của C giờ cũng đã thành bạn của tôi.
- N lại là bạn thân của tôi.
- Nghĩa tử là nghĩa tận.
C xử như thế cũng chẳng sao với tôi. Thứ sáu này ngày 25 Noel tôi sẽ tranh thủ đi đưa Ng ra đến tận lò thiêu.
Anh chị em của C tiếp tôi rất chu đáo và còn xin lỗi cũng như nói tôi đừng buồn vì hành động của C.
Tôi không hề buồn mà lại thấy thương cho C.
Ghé vô Dòng Chúa Cứu Thế, tôi chọn mua quà sinh nhật cho Bố C, 25 Noel là SN của Bố, ngày 20 tháng 11 tôi không xuống nhưng ngày SN thì xuống. Món quà tôi chọn là cái vô lăng với dòng chữ Anh nghữ mang ý nghĩa Giêsu là người dẫn đường của tôi.
Tại đây gặp 2 vợ chồng nhỏ L cũng đang chọn quà cho ngày Giáng Sinh. Thằng D cứ cười
- Chẳng khác gì 8 năm trước!
hìhì
- Có già đi chứ mi!
Chia tay thằng D còn với
- Em thích cái áo này lắm. (hắn chỉ áo lễ của Linh mục, màu đỏ)
- Mi ráng phấn đấu đi, chị mày tặng nguyên cặp cho xoang.
- Ai cũng nói em đi tu làm Cha nhưng bà này (chỉ nhỏ L) không cho.
hihihi
- Đứa này bị đứa này mê hoặc nên quên mất Chúa, cũng vẫn làm Cha như thường, cha của 3 thằng nhóc. hihi Mà nè, em nói 3 thằng nhóc nhà em, nói 1 đứa đi tu thay cho bố nó, lúc đó chị vẫn tặng 1 cặp áo lễ cho nó. :-))
.....
Bên ngoài nhà sách của DCCT, người người đi lễ tĩnh tâm, buổi tĩnh tâm cuối cùng đón mừng kỉ niệm Chúa Giesu xuống trần; trong nhà thờ không còn chỗ, sân xung quanh nhà thờ cũng gần hết chỗ.
Hôm nay tôi phạm 2 lần nói hành nói tỏi. 1 lần mắng chửi người khác (các nhí)
Và hôm nay, lần đầu tiên tôi nấu cơm gạo lứt ăn. Lúc trước có ăn ké của U vài hột thấy nó bở bờ, nhưng hôm nay tôi lại thấy ngon và không có nhai vội vàng như cơm gạo trắng. Gạo tôi ngâm đến hơn 30 tiếng nên nấu như gạo trắng. Tôi chưa làm muối mè, nên ăn với cá bông lau kho. Hìhì thấy ngon. Tôi dự định 1 tuần ăn 2 ngày vào thứ 4 và thứ 6. Cuối tuần sẽ làm hũ muối mè, mè đen.
1 kg gạo lức giá 17 nghìn đồng, mua thử 2 kg mai mốt ăn hết nhờ mua luôn mỗi lần 5kg :-)
Ăn cơm gạo lứt nhớ U rất nhiều. Chỉ còn mấy ngày nữa là đến giỗ của Ba
Ngày bình annnnnnnnn
Vinh Danh Thiên Chúa Trên Trời, Bình An Dưới Thế Cho Người Chúa Thương.
Chúc tất cả ACE cùng các Bạn hưởng mùa Giáng Sinh thật hạnh phúc và được đầy tràn hồng phúc của Chúa Con Giáng Thế làm người.
Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009
22 tháng 12
Yêu cầu ai cũng làm đề nộp lên, nhưng khi nhận được đề chính thức cho các nhí làm thì hỡi ơi "Hàng độc!"
Sáng nay tôi bị đau đầu vì cái phòng ấy, bàn ghế rời, bàn ra bàn, ghế ra ghế, mỗi người 1 cái ghế, chân ghế bằng sắt, các nhí lại chẳng chịu ngồi yên 1 chỗ, tiếng két kẹt vang lên liên tục. Đã vậy, cũng tiếng ấy nhưng lại dộng từ trên đầu xuống, to gấp đôi tiếng ở trong phòng... làm cái đầu tôi đau hơn và tinh thần thấy mệt hơn. Tôi bắt các nhí ngồi yên 1 chỗ cho tôi đỡ đau cái đầu, còn tiếng ồn ở trên lầu dội xuống thì đành chịu.
Nhớ có 2 lần tôi phải dạy ở phòng có bàn ghế kiểu này, ngay từ ngày đầu tôi đã bắt các nhí không được xê dịch ghế bàn, trong giờ mà có tiếng ồn từ bàn ghế thì nhí nào làm ồn nhí đó bị phạt. Nhằn nhằn suốt nên trong thời gian dạy ở những phòng đó cái đầu của tôi cũng nhẹ.
Mệt mỏi vì "hàng độc", vì nhí chẳng biết gì, chỉ 1 sáng canh thi mà thanh quản của tôi bị đau lại, giọng nói bị khàn hẳn đi; trong người thấy mệt mỏi hơn vì mấy ngày qua tự dưng ngủ không đủ giấc.
Trưa aH báo cho biết : anh đang trong bv đến 1 giờ chiều với Ng, nói tôi có ghé thăm thì ghé. Tôi nói để cuối tuần tôi vô thăm. Trưa về đến nhà đồng hồ quá 12giờ, ăn xong cơm đã 1 giờ chiều, đặt lưng xuống là tôi thăng 1 giấc đến khi đồng hồ báo thức 3 giờ tôi mới bò dậy vì chuẩn bị "đẩy xe cháo" bù cho ngày mai.
Tối, xong việc ghé đổ xăng nếu không mai dẫn xe ra đi làm thì sẽ phải dẫn bộ. 1 chị đang cự người nhân viên bán xăng, anh ta cố tình làm gian. Chị ta nói tôi bắt nó gạt cần trả đồng hồ về số 0.
Chuyện gian lận ở cây xăng, họ có nhiều mánh khóe để gian dối lắm. Nếu người vốn dĩ không gian lận thì chẳng nói, còn người đã muốn gian lận thì cách nào họ cũng phải thực hiện được. Giá xăng chỉ số toàn lên nên giờ đổ 50 nghìn đồng mới đầy bình xăng, khoảng gần 3, 2 lít
Nhận được tin Ngoại mới mất ....
Tôi báo cho N hay với tư cách là bạn thân, không có suy nghĩ gì khác. Cũng có lẽ tôi không nên báo cho N để cho gia đình N báo ...
Nhưng tôi cũng chẳng care, ai muốn nói gì thì nói.
Ngoại đi bình an Ngoại nhé! Ngoại nhớ phù hộ cho con cháu Ngoại thuận hòa.
Chia buồn cùng anh chị.
Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009
giáo lý ...
Lúc ấy tôi nói với chị các anh chị trong ca đoàn nói như thế là không đúng. Công giáo, khi con người đã chết thì xác trở về với tro bụi còn phần hồn (linh hồn) mới là chính, được về với Chúa hay phải thanh luyện.
Nhưng thấy chị vẫn còn hoang mang sợ tôi nói để lên hỏi Linh mục cho chị, để chị thật sự an tâm.
Tối hôm nay lên Bố xin xưng tội, trước khi xưng, tôi muốn Bố giải thích nhiều câu thắc mắc về giáo lý, tội trọng, tội nhẹ, tội phạm Thánh, đi viếng xác có được thắp nhang?, được vái xác?, ....
Hỏi câu hỏi đã hứa với chị. Câu trả lời vẫn như tôi đã nói với chị.
Chị đã trọn tình nghĩa với người chồng quả là tuyệt, hiếm ai làm được như thế.
Tối nay những thắc mắc chưa chắc của tôi về giáo lý, được Bố chỉ dẫn cặn kẽ. Bố còn dặn có thắc mắc thì phải hỏi để mắn và sống tốt; sẽ còn nhiều thắc mắc.
Với Bố, đến thăm Bố và ngồi chơi lâu tôi không sợ lời dèm pha dị nghị, vì Bố biết tôi từ hồi tôi chập chững. Tôi có thể hỏi Bố nhiều về giáo lý, Kinh thánh. Nhưng, với những người khác, làm sao có thể ngồi lâu để mà hỏi hết câu này đến câu khác...
Nói chuyện với N, tôi cũng được khai thông nhiều điều về giáo lý, Kinh thánh.
Chị, an tâm hén, chẳng có phạm tội gì đâu. Và tôi biết hôm nay chị đã đi thăm bà nội của tụi nhỏ. Cầu chúc chị luôn an vui mạnh.
Hôm nay chủ nhật thứ 4 mùa Vọng, Đức Mẹ đi viếng và ở lại với bà Thánh Isave.
Xin Đức Mẹ cũng đến thăm mỗi người chúng con, để chúng con được đón nhận ơn Chúa Thánh Thần như Thánh Gioan Tiền Hô vui mừng nhảy nhót trong bụng mẹ Ngài. Xin cho chúng con cũng biết viếng thăm người anh em đồng loại của chúng con, nhất là những người khốn khó, bệnh tật, ... Amen
