Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

việc làm... 18/2



BÃO LÒNG

http://memaria.org/default.aspx?LangID=38&tabId=440&ArticleID=31273


Đã khá lâu tôi không dành thời gian vào đây (
http://memaria.org/ ) đọc những bài suy niệm kinh thánh ... Giá mà ngày hôm kia, tức tối thứ năm tôi vào đây đọc thì ... sáng hôm qua tôi đã làm được 1 điều "đẹp".

Số là một h/tr đã xin rút h/sơ đi nơi khác, tôi đã nói chuyện với đủ các bậc p/h của bé đề nghị để hết năm hẵng rút, để cháu học cho ổn định chứ chỉ trong vòng vài tháng chuyển cháu đi 3 trường thì ảnh hưởng đến tâm lý và việc học của cháu. ..; nhưng cuối cùng vẫn là chuyển.
Một tuần sau một vị p/h vào nhờ xin cho cháu nhập lại, từ chối vì không phải trẻ con ...
Nhưng chiều thứ năm (tức đúng 1 tháng rút đi) được Em cho hay : 1p/h khóc lóc thảm thiết và nói rằng không biết gì cả trong vụ việc rút đi, xin vô lại và nhất là xin vô lại lớp tôi.
Tôi không ưa cái tính ăn có nói không và người lớn không ra người lớn, bực mình cho Em biết họ nói xạo mục đích chỉ để quay lại... Tôi không muốn nhận lại vì họ làm tôi nhức cái đầu, lớp tôi chẳng khác cái chợ và tôi chẳng khác con rối của họ; việc sổ sách rối tung ...

Sáng thứ sáu: họ vào cũng làm mặt buồn... Tôi nói thẳng tôi không muốn nhận lại vì lớp tôi là lớp học chứ không phải cái chợ và tôi không thích cái kiểu nói gian nói dối như thế, ảnh hưởng đến trẻ con.... con nít chẳng có tội tình gì cả chỉ có người lớn làm cho con cái ... và người bảo trợ này cũng không có lỗi chỉ cái lỗi nói gian... Tạm thời tôi nhận vào nhưng sẽ nói chuyện với cấp trên sau.
Chưa hết: Lên phòng, vị p/h này hiên ngang xách cặp để chen vào giữa 2 h.tr, í là trước khi bé rút đi bé ngồi ở đây, giờ vô lại thì bé nghiễm nhiên ngồi chỗ đó, cho dù cái bàn chỉ chứa có 2. Quả là hết đường ... tôi thẳng thừng : Bé không được ngồi ở đó nữa, bạn khác đã ngồi, giờ bé xuống cuối ngồi.
Bé chẳng có sách gk - bài tập, chỉ có vở trắng mà thôi, đành ngồi chơi khi bạn làm bài.

Thấy ngán người lớn thật nhưng với con bé, tôi vẫn vui vẻ, niềm nở hỏi chuyện. Con bé "già" hơn 1 tháng trước, gầy đi nhiều. Tôi cũng không muốn con bé mặc cảm chuyện chỗ ngồi, chỗ ngủ :
- Giờ lớp chỉ còn mấy chỗ trống này, con không thể lên chỗ kia ngồi như trước đây, con có muốn ngồi cùng 2 bạn ... kia không ?
- Không. (bé vừa lắc đầu vừa đáp)
- Vậy thì ngồi 1 mình cho thoải mái nhe.
Bé cười gật đầu.

Nếu có thể làm tốt hơn là nhận lại mà chẳng càm ràm p/h ...
Nhưng, tôi nghĩ: Tính "con" trong tôi bình thường nên phản ứng như thế cũng lẽ thường ... Tự an ủi vì thấy ... quá sân si...

Học tha thứ - nhẫn, không đơn giản; thực hành lại càng khó!




Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Thiện Nguyện Tết: Cụ già








Tháng Tết Tân Mão, còn bao nhiêu quỹ tôi vét hết và bù thêm tặng các cụ một món kha khá để các cụ ấm lòng mấy ngày Xuân.
Mỗi phần quà gồm: 5 kg gạo + 10 bịch sữa + 1 gói bánh và bao lì xì (250 ngàn đồng)

Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Suy ngẫm..


Bài đọc 1 trong thánh lễ hôm nay nghe kĩ và kết hợp với lời giảng của Cha, thấy vô cùng bất xứng.

Cũng nhờ Sơ đọc bài này chậm rãi, rõ ràng từng câu - ý thu hút nghe từng tiếng, từng câu mới thấy hay. Giá như sau bài giảng, Cha về ghế ngồi chừng 5 đến 10 phút cho con chiên suy nghĩ về bài giảng của Cha, thì chẳng gì bằng.

Bài đọc thế này:

http://www.dongcong.net/LoiChua-SuyNiem/BaiDocHangNgay/Nam1/tn05-7.htm

BÀI ĐỌC I: St 3, 9-24

"Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng đất".

Trích sách Sáng Thế.

Thiên Chúa đã gọi Ađam và phán bảo ông rằng: "Ngươi ở đâu?" Ông đã thưa: "Con đã nghe thấy tiếng Ngài trong vườn địa đàng, nhưng con sợ hãi, vì con trần truồng và đang ẩn núp". Chúa phán bảo ông rng: "Ai đã chỉ cho ngươi biết rng ngươi trần truồng, há chẳng phải tại ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi không được ăn ư?" Ađam thưa lại: "Người phụ nữ Chúa đã cho làm bạn với con, chính nàng đã cho con trái cây và con đã ăn". Và Thiên Chúa phán bảo người phụ nữ rng: "Tại sao ngươi đã làm điều đó?" Người phụ nữ thưa: "Con rắn đã lừa dối con và con đã ăn". Thiên Chúa phán bảo con rắn rng: "Bởi vì mi đã làm điều đó, mi sẽ vô phúc ở giữa mọi sinh vật và mọi muông thú địa cầu; mi sẽ bò đi bng bụng, và mi sẽ ăn bùn đất mọi ngày trong đời mi. Ta sẽ đặt mối thù nghịch giữa mi và người phụ nữ, giữa miêu duệ mi và miêu duệ người đó, người miêu duệ đó sẽ đạp nát đầu mi, còn mi thì rình cắn gót chân người". Chúa phán bảo cùng người phụ nữ rng: "Ta sẽ làm cho ngươi gặp nhiều khổ cực khi thai nghén và đau đớn khi sinh con; ngươi sẽ ở dưới quyền người chồng, và chồng sẽ trị ngươi". Người lại phán bảo Ađam rng: "Vì ngươi đã nghe lời vợ mà ăn trái Ta cấm, nên đất bị nguyền rủa vì tội của ngươi. Trọn đời, ngươi phải làm lụng vất vả mới có mà ăn. Đất sẽ mọc cho ngươi đủ thứ gai góc, và ngươi sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng. Ngươi phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi ngươi trở về đất, vì ngươi từ đó mà ra. Ngươi là bụi đất, nên ngươi sẽ trở về bụi đất". Và Ađam đã gọi tên vợ mình là Evà: vì lẽ bà là mẹ của chúng sinh.

Thiên Chúa cũng làm cho Ađam và vợ ông những chiếc áo da và mặc cho họ. Và Người phán: "Này, Ađam đã trở thành như một trong chúng ta, biết thiện ác. Vậy bây giờ, đừng để hắn giơ tay hái trái cây trường sinh mà ăn và được sống đời đời". Và Thiên Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng đất, là nơi ông phát xuất ra. Và Người đã đuổi Ađam đi. Và ở phía đông vườn địa đàng Người đã đặt những thần Kêrubim và gươm lửa chớp chớp để canh giữ lối tới cây trường sinh.

Đó là lời Chúa.

Và lời Cha giảng: Dẫn chứng khi Thiên Chúa tạo nên Eva cho Adam, ông đã nhảy cẫng lên vui mừng :"Đây là thịt tôi, xương tôi,...." Nhưng khi đã ăn trái cây biết lành biết dữ thì Adam đổ lỗi cho Chúa. Bởi Chúa đã tạo nên cho ông người đàn bà này và bà đã xúi ông ăn. Khi Chúa hỏi Eva thì bà đổ con rắn do Chúa tạo nên đã lừa dối bà ăn ...

Tôi suy nghĩ về sự đổ lỗi của con người mình khi mình phạm sai dù 1 điều nhỏ. Về lòng yêu thương của Chúa. Về cơn giận của Chúa.

Chúa yêu con người vô bờ bến, nhưng khi Người phạt thì ... đâu ra đó.


Thứ bảy 12 tháng 2 (tức mùng 10 Tết Tân Mão)





Vốn liếng để dành gần 20 năm chỉ có bi nhiêu, góp hết 3/4, phần còn lại để hè này đổi xe khác đi, chứ xe này đi hơn 10 năm rồi, tuy là chạy cà tàng thích thật - ít hao xăng - 70 phân khối chạy nhẹ nhàng - tay lái wẹo - vòng xe không bị vướng gì ==> chạy quen rồi, đi mấy xe mới - xe số loại 100 - 110 phân khối mỗi lần quay đầu xe lần nào cũng mém té ... vì quen xe kia chẳng vướng vấp gì, góc quay cổ xe rất rộng. Nhưng năm vừa rồi tiền sửa xe cũng khá nhiều, gần 2 triệu đồng rồi, đành phải đổi xe khác (bù tiền mua xe số khác) dù tôi chẳng có ý định đổi xe... Tôi không thích xe tay ga. Lý do: hao xăng và phần tay ga coi bộ không ổn, cứ vặn tay ga là ga tăng và vọt... dù chạy tay ga rất ngon. (hihi) quan trọng nữa là : tiền nhiều quá, không có khả năng. Bán xe và bù thêm chừng 10 triệu thì may ra dám đổi, còn nhiều hơn thì ... cày thêm 1 năm nữa rồi mới tính chuyện đổi xe.


Chẳng có đồng tiền nào vậy mà tính chuyện xây nhà, thế mới ghê chứ!

7:40 tối cùng ngày


Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011

Thiện nguyện và Tết....




Từ bé đến giờ tôi chưa bao giờ rời xa gia đình vào những ngày lễ cả đạo lẫn đời (Giáng Sinh, Phục Sinh, Tết, 2 tháng 9 - Quốc khánh, 30 tháng tư) nhưng năm nay, Tết Ta, tôi không đón Xuân cùng gia đình...
2 ngày lễ lớn của đạo Công giáo và ngày Tết với tôi rất quan trọng, gia đình là chính. 2 ngày lễ đời kia chẳng có ý nghĩa...
Từ ngày U về với Chúa, ngày Tết đối với tôi thật khó qua.


Rời SG lúc 10 giờ sáng chủ nhật 30 tháng 1 (tức 27 Tết) lên đường đi thực hiện 2 chuyến thiện nguyện cuối trước khi ăn Tết. Ngày 27 thật bận rộn bởi vừa phải vô trường thực hiện công tác trực trường mà phải tranh thủ nhờ vả để về sớm cho kịp xe. Việc này gối đầu việc kia... cũng may không quên hay thiếu xót gì ... và mọi việc trong ngày kết thúc tốt đẹp, đã vậy còn dự đến 2 Thánh lễ chủ nhật trong ngày.
Chẳng phải đạo đức mà là: đến Blao đúng 4:30 chiều cũng vừa lúc giờ lễ chiều chủ nhật ở nhà thờ ngay nơi Bố giúp, ở nhà chẳng biết làm gì, Bố (tức Sr.T) ra nhà thờ dự lễ đặng cho giáo dân rước lễ, nằm ngủ thì tối nay sẽ ... khó ngủ, đi ra nhà thờ dự lễ là ... hay nhất.
Sau cơm tối đạm bạc, 2 bố con lên Nhà Chầu chầu Chúa... tôi ngủ ngon lành (hihi)
Sáng hôm sau 28 Tết tất bật, bởi chỉ có 2 bố con với 1 lô công việc. Bố vừa điều khiển những người thợ đang sửa nhà, vừa lo đám trẻ Thượng và khách khứa vô chúc Tết. Tôi đảm nhận chân chuẩn bị thức ăn trưa, đến khi nào phát quà cho trẻ thì tôi chạy vào phụ. Cái đầu nghễnh ngãng, bố dặn nấu 3 món: 1 nặm, 1 xào và 1 canh, 2 món đầu nhớ, món sau quên - biến thành cải luộc. (hihi)
Quà năm nay cho trẻ ít bằng nửa năm trước, nhưng bù lại trẻ được 1 ít quần áo do Sr.H xin được, và Bố đãi các bé bữa ăn tất niên: đùi gà chiên ăn với bánh mì.

Tôi vội vã dùng cơm trưa 1 mình để rồi kịp giờ ra bến xe Phương Trang đi ĐD. Xe từ SG lên, Bố dúi tôi mau mau lên xe xí chỗ trên mà ngồi cho an toàn. Cái đầu tôi mấy ngày này đi xe rất nguy ... say xe còn hơn mấy tay bợm.., vì thiếu ngủ.

Khí hậu ở ĐD thật đã, lạnh, suốt ngày phải choàng thêm cái áo ấm. 4:20 chiều đã có mặt ở nơi cần đến, Sr.T đón. Các cháu thấy tôi từ xa, chúng vừa chạy vừa la toáng lên :"Xã hội đen đến!" và cười rấn rần.
Sáng 29 Tết (tức ngày 1 tháng 2) đúng 7:15 có mặt ở nơi phát quà. Phát lai rai từ sáng đến chiều, nghỉ trưa khoảng 1, 5 tiếng. Gần 4 giờ xin kiếu, nhờ các Sr phát mấy phần quà còn lại (3 phần) về để còn kịp tắm táp, chứ để quá 5 giờ chiều nước rất lạnh, nhiệt độ xuống - gió lại mạnh va vào cây lá tiếng rất dữ
Kết thúc chuyến thiện nguyện Tết thật tốt đẹp.

À, có phát sinh 5 phần quà, phần quà này dùng tiền cV cho trước khi lên đường đi t/n.

Xuân ở vùng quê nghèo thật đơn sơ, chẳng mâm cao cỗ đầy, chẳng rượu thơm thịt béo, chẳng có truyền hình cáp để du lịch hàm thụ, chẳng Net để chúc mừng người thân - bè bạn phương xa, ... nhưng ấm tình gia đình ...
Ở đây đúng là tụi nhà giàu làm vương làm tướng. Mấy cây xăng (đa số là tư nhân) nó đóng cửa không bán, giá xăng lên đến 18 ngàn lít mà không đổ được vì họ không mở bán. Người dân nói : Tết năm nào cũng thế.
Giá xe khách đi về cũng lên chời ơi luôn. Ngoài những doanh nghiệp xe tên tuổi như Phương Trang, Thành Bưởi thì giá không tăng, nhưng những xe doanh nghiệp tư nhân họ hét giá chóng mặt, chẳng khác nào cái máy chém. Bình thường đi ĐD giá 120/vé; cận Tết mua vé đi 24 ta (mua trước 2 tuần) vé lên 30; nhưng đến từ 27, 28 đổ đi có xe vé lên 200/ vé mà khách vẫn phải bấm bụng mà đi, đặng sum họp gia đình.

5 ngày Tết qua mau về SG đúng 7:30 sáng mùng 6 Tết (tức ngày 8 tháng 2) vô đến trường đúng 8:30, mệt phờ ria. Các chị nhìn mắt tôi, rồi nói :"Phải công nhận nhỏ hay thật, thế mà còn đủ sức vào dạy. Lên phòng đóng cửa ngủ đi!" hihihi, tôi làm thật, cho các cháu chơi tự do trong phạm vi phòng mình, còn tôi gục đầu xuống bàn ... khò luôn mấy giấc, cộng gộp lại cũng được 1 tiếng. (hì hì hì)

Về nhà, năm nay các chị em tôi chưng nhiều loại hoa: Tulip bàn thờ B-M, hoa gì đó quên tên rồi -trên bàn thờ Chúa, dưới đất 2 chậu mồng gà đỏ chót, 1 chậu tắc; trên bàn 1 chậu mai nhỏ nhưng hoa đầy các cành; 2 củ huệ màu hồng trang điểm ... Em nói mai năm nay rẻ, họ bán xổ để về, chậu ấy chỉ 70. Thức ăn đồ uống thì mắc kinh khủng. Thịt bò lên 230/kí, món gì cũng lên vài chục ngàn so với ngày thường. Thậm chí tiền gởi xe cũng lên gấp đôi, ba/
Cứ sau mỗi cái Tết, người dân lao động càng khốn đốn, vật giá cái gì cũng chỉ có 1 hướng đi lên chứ không hề có chuyện lên rồi lại giảm giá xuống; mà lương vẫn giậm chân tại chỗ.

Tết năm nay tôi không chúc Tết riêng 1 ai.